Thứ năm, ngày 03 tháng mười một năm 2011

LOA! LOA! LOA! ÔNG NGUYỄN MINH HỒNG, ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI TỈNH NGHỆ AN ĐỀ XUẤT LUẬT NHÀ VĂN!

       Faxuca: Trên trang Nguyễn Xuân Diện đưa thông tin đầy đủ về việc ông Nguyễn Minh Hồng đề xuất ra Quốc Hội xây dựng Luật nhà văn. Thật vinh dự cho dân Nghệ An mình, đã sáng suốt bầu ra một đại biểu Quốc Hội, biết lo xa cho nền văn học nước nhà!

Sau đây là bài trên trang Thanh niên.
Dư luận đang xôn xao về ý kiến đưa ra trong kỳ họp Quốc hội cho rằng cần xây dựng “luật Nhà văn”. PV Thanh Niên đã trao đổi với một số nhà văn về vấn đề này.
Nhà văn không khoái luật Nhà văn
Không cần thiết có một thứ luật riêng đối với các nhà văn
Theo tôi, các nhà văn sống như một công dân bình thường trong xã hội, do vậy họ cũng chịu sự điều chỉnh của mọi luật khác đối với công dân, ví dụ như nếu nhà văn sáng tác, in sách thì đã có luật Xuất bản, và các tác phẩm của họ đã được sự bảo vệ của luật Bản quyền... nên không cần thiết có một thứ luật riêng đối với các nhà văn. Sáng tác văn học mang tính đặc thù riêng của sáng tạo khi nhà văn được quyền tự do hư cấu và nhìn nhận cuộc sống theo lăng kính riêng của họ. Họ không giống các nhà báo phải chịu sự điều chỉnh của luật Báo chí khi khai thác các tư liệu thật, các thông tin tài liệu của Nhà nước, của các tổ chức hay cá nhân. Điều mà các nhà văn cần hiện nay là chính sách đãi ngộ của Nhà nước đối với các văn nghệ sĩ với các điều kiện, các chế độ ưu đãi cho các nhà văn nói riêng và văn nghệ sĩ nói chung để hỗ trợ, giúp đỡ cho các sáng tác của họ, để tôn vinh họ, chứ họ không cần luật Nhà văn.



(Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam)
Tôi chưa hình dung ra chuyện này
Tôi chưa hình dung ra chuyện này vì chưa thấy có nước nào trên thế giới có luật Nhà văn. Vì thế, nếu nước mình có luật Nhà văn thì cũng hơi lạ. Theo tôi nghĩ, không nên để vấn đề điều tiết về mặt pháp lý vào sâu quá trong đời sống tinh thần của mọi người, nhất là đối với các nhà văn vì họ phải có được sự tự do trong suy nghĩ, trong tư tưởng. Không nên hẹp hòi về mặt pháp trị, độc quyền về mặt tư tưởng, độc quyền về mặt sáng tạo và như vậy sẽ giết chết sáng tạo và có hại lâu dài cho giới văn học, nghệ thuật nói chung.


(Nhà thơ Bằng Việt, Chủ tịch Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội)
Trên thế giới làm gì có luật Nhà văn
Từ xưa đến nay trên thế giới làm gì có luật Nhà văn. Vấn đề là luật Nhà văn đã nằm đâu đó trong mọi thứ luật đã có hiện nay như luật Dân sự, luật Hình sự, luật Báo chí, luật Bảo vệ tác quyền, đặc biệt là luật Xuất bản. Nếu bây giờ xây dựng luật Nhà văn thì chắc sẽ phải xây dựng luật Nhà thơ, luật Nhà phê bình rồi luật Họa sĩ, luật Nhạc sĩ... thế thì làm sao làm hết mọi thứ luật được? Sao lại lạ kỳ và tốn tiền để xây dựng các thứ luật ấy nhỉ.


(Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo)
Đại biểu quốc hội nói gì?
Không cần thiết!
Theo tôi thì luật Nhà văn thực ra là không cần thiết, các chế định liên quan đến hoạt động của nhà văn thì luật Báo chí đã điều chỉnh. Trước những ý kiến cho rằng có những cái cần luật hóa thì không đưa và ngược lại,  tôi cho rằng việc xây dựng chương trình xây dựng luật, pháp lệnh quả là một vấn đề khó vì sắp xếp thứ tự ưu tiên phụ thuộc vào rất nhiều vấn đề: bức xúc của vấn đề, khả năng chuẩn bị của ban soạn thảo, tổng kết thực tiễn... Hiện nay việc sắp xếp thứ tự ưu tiên vẫn trên cơ sở chủ yếu là tờ trình của Chính phủ, các bộ ngành nên vẫn có những sắp xếp là hợp lý và bất hợp lý.


(Ông Nguyễn Đình Quyền, Phó chủ nhiệm UB Tư pháp của QH)
Vì tôi là hội viên nên tôi chọn... luật Nhà văn!
Hiện nay, tất cả các lĩnh vực quan trọng trong đời sống xã hội đều được luật hóa trong khi văn học là lĩnh vực quan trọng như vậy trong tiến trình phát triển xã hội mà lại không có luật là không phù hợp. Ý kiến của chúng tôi với tư cách là thành viên của Hội Nhà văn thì chúng tôi rất muốn đưa luật này lên, còn quyết định như thế nào thì QH còn xem xét, nghiên cứu. Luật Biểu tình thì rất cần thiết, là đòi hỏi bức xúc hiện nay. Là một đại biểu QH, nếu phải lựa chọn giữa luật Biểu tình và luật Nhà văn thì tôi vẫn chọn luật Nhà văn.



ĐB Nguyễn Minh Hồng (Nghệ An), hội viên Hội Nhà văn VN

Thơ văn không dính dáng gì đến cái gọi là luật cả
Thơ, văn không dính dáng gì đến cái gọi là luật cả. Nó chỉ dính dáng đến một thứ luật thôi, là anh có làm ra thứ thơ hay hay không. Luật “tự tâm” ấy thúc đẩy người ta trở thành một nhà thơ tử tế. Ngay cả chuyện Nhà nước cấp tiền cho các hội văn học - nghệ thuật, trong đó có cho nhà thơ tiền để sáng tác cũng vậy. Không một ai có thể nói cấp nhiều tiền thì làm thơ hay, cấp ít tiền thì làm thơ dở. Bởi nhà thơ chỉ làm thơ hay nếu có động lực và tài năng tự thân. Trong trường hợp xấu, khi nhà thơ bị xúc phạm về thân thể đã có luật Hình sự. Xâm hại về sáng tác đã có quyền sở hữu trí tuệ. Tôi không hiểu các nhà làm luật còn muốn thứ luật gì nữa đây.

(PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái, nhà phê bình văn học)
Ngô An (ghi)

Thực ra là Luật phát triển văn học
Tôi đã làm việc với Hội Nhà văn rồi, đây thực chất không phải là luật Nhà văn mà là luật Phát triển văn học, không phải nhằm điều chỉnh đối tượng nhà văn mà là nhằm điều chỉnh sự nghiệp, nhằm phát triển nền văn học nước nhà theo hướng nào. Có thể là có cách hiểu không khớp nhau giữa cơ quan có sáng kiến pháp luật (ở đây là hội Nhà văn VN) với cơ quan tổng hợp đưa vào dự kiến chương trình.
Sở dĩ cần phải luật hóa vấn đề này vì lâu nay cũng có hiện tượng một số cá nhân hoặc tác phẩm văn học nghệ thuật không đúng với yêu cầu, mục đích chính của văn học là chân, thiện, mỹ mà có ý định kích động, thổi phồng sự việc với động cơ xấu.

(Ông Lê Như Tiến, Phó chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội)

13 nhận xét:

  1. Quốc hội ta, cái cần bàn thì bàn không ra nên không bàn, đưa ra nghị sự những thứ vô bổ, vô vị..năng lực quốc hội kém quá. Ông Minh Hồng dùng tiền mua đủ thứ nhà..trong đó có nhà văn. Làm bác sĩ giàu thì do cái gì ai mà chẳng biết. Việt Nam dân trí còn kém lắm, cán bộ trí cũng vậy thôi.

    Trả lờiXóa
  2. THƠ KHÔNG LUẬT NẦY!

    Xa gần bá cáo "cử chi"
    Sắp thêm cái luật... (bác si đang mần).
    Trước khi đọc - uống an thần
    Điều một quy định nhà văn phải giàu....

    Trả lờiXóa
  3. Cứ theo đại biểu Minh Hồng
    Khéo sắp có luật A CÒNG cũng nên (@).

    Trả lờiXóa
  4. Vậy rằng tui vốn nhà nông
    Cho tui cái luật cua đồng được chăng?
    Nên bàn "luật cấm nhí nhăng"!

    Trả lờiXóa
  5. Ông Hồng được công nhận là Nhà văn khi nào vậy? Ông là một bác sĩ muốn làm giàu thì chỉ có kinh doanh trên người bệnh thôi. Ông không Mị dân được đâu ông nghị gật ạ. Và ông cũng cơ hội, ông biết nhiều người lãnh đạo không mặn mà gì với biểu tình vậy là ông hùa theo. Mấy quyển sách ông phát trước bầu cử có ai đọc đâu. Nhiệm kỳ trước nữa có ông Cầu MT tỉnh khí khái không nhận tiền của ông và cho ông ra rìa. Hai kỳ này MT có khác ông vẫn vào được. Vậy mà ông ngớ ngẩn làm luật nhà văn. Quốc hội không biết bàn cái gì nữa hay sao mà lại bàn loại luật vớ vẩn như vậy. Ông Nguyễn Sinh Hùng bênh vinasin leo lẻo chắc là muốn đánh lạc hướng tình hình bi đát hiện nay.

    Trả lờiXóa
  6. Nâm Nung là Tạp chí của HVHNT Đăk Nông. Bài thơ bất hủ sau đây là của một hội viên đăng trong số 42, tháng 9-10/2008. Xin phép bác Văn Công Hùng, em gõ lại y chang bài thơ đăng trên trang của bác.
    Đọc xong cấm cười!

    Sáu mươi năm

    Sáu mươi năm hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam

    Sáu mươi năm liên hiệp các hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam

    Gian khổ hy sinh phát triển trưởng thành

    Theo Đảng, phục vụ nhân dân, phụng sự tổ quốc

    Đảng đánh giá, nhà nước tôn vinh, nhân dân ghi nhận

    Đảng đã ban hành nhiều nghị quyết

    Chậm triển khai, hiệu quả không cao

    Vẫn lúng túng, chủ quan trong quản lý

    Đầu tư chưa đúng tầm, đúng mức

    Nghị quyết 23

    Những tư duy; những mục tiêu; quan điểm mới

    Phát triển văn học nghệ thuật Việt Nam trong thời kỳ mới

    Thấm nhuần sâu sắc tính nhân văn, dân chủ

    Tạo ra nhiều đỉnh cao nghệ thuật

    Như Đảng ta và nhân dân ta hằng mong đợi

    Luôn lấy chủ nghĩa Mác- Lê Nin, tư tưởng Hồ chí Minh làm nền tảng.

    Bài thơ hay ra răng là hay! Hèn chi ở cái Tạp chí Nâm Nung ni, có ông Tổng biên tập (Chủ tịch hội VHNT) ngồi nhầm ghế, và cô Trưởng ban biên tập cầm nhầm…tác phẩm! Hơ...hơ...hơ...!

    Trả lờiXóa
  7. Hết việc rồi sao, đại biểu ơi ?
    Mà đem luật ấy để bàn chơi!
    Bao nhiêu luật khác đang cần kíp
    Sao cứ để treo mãi hả giời ?

    Văn sĩ kiêm nhà chữa bệnh...hôi
    Vuốt đuôi chủ hội cũng vừa thôi!
    Kẻo đuôi ông ấy thành đuôi cáo
    Đuôi cáo là thơ chết bỏ đời !

    Chữa bệnh tâm thần, đại biểu ơi !
    Chắc vì nặng quá chữa không trôi?
    Hay là bỏ quách nghề bác sĩ
    Chỉ tập trung vào nghiệp "vuốt đuôi".

    Trả lờiXóa
  8. Làng Duệ mất gốc17:04 Ngày 05 tháng 11 năm 2011

    Chú Phạm có thảo đầu thân. Câu "cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân", câu này dường như Ngô Vĩnh Bình (một nhân vật từng ngồi ở Số 4/Lý Nam Đế (Hà Nội)viết về tâm sự Thanh Tịnh sau năm 1975. Cụ Tịnh đã nói câu trên. Xin chú mày cho anh cái "chứng", khéo lại phải đi tầm thư mà tỏi ở Thanh bây giờ.

    Trả lờiXóa
  9. Thưa anh đây là bài thơ chữ Hán "Dạ hành", viết khi thăm một ngôi chùa ở Hồng Lĩnh". Câu này có người dịch là: "Đường xa, gió lạn, người côi...". Nguyên văn bài thơ như sau:
    Dạ hành
    của Nguyễn Du
    Chưa tìm được bản chữ Hán




    Phiên âm Hán Việt Dịch nghĩa
    Lão nạp an miên Hồng Lĩnh vân,
    Phù âu tĩnh túc oán sa tân.
    Nam minh tàn nguyệt phù thiên lý,
    Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân.
    Hắc dạ hà kỳ mê thất hiểu,
    Bạch đầu vô lại chuyết tàng thân.
    Bất sầu cửu lộ triêm y duệ,
    Thả hỷ tu mi bất nhiếm trần.
    Vị sư già ngon giấc trong mây núi Hồng,
    Chim âu cũng nằm yên tên bãi cát ấm.
    Bóng trăng tàn dập dờn ngoài biển nam, xa ngàn dặm.
    Trên lỗi cũ, gió lạnh dồn cả vào một người,
    Đêm tối mờ mịt, sao mãi chưa sáng.
    Già rồi, không nơi nương tựa, lại vụng bề náu thân.
    Không lo đi lâu dưới sương, áo ướt,
    Hãy mừng râu mày chẳng nhuốm bụi.

    Trả lờiXóa
  10. Bài này nằm trong "Thanh Hiên Thi Tập" của Nguyễn Du ( gồm 78 bài )Được chia làm ba phần và ba thời kỳ: đó là Mười Năm Gió Bụi (1786-1795), Dưới Chân Núi Hồng ( 1796-1802), và thời làm quan ở Bắc Hà (1802- 1804)
    Đã có người dịch bài này như sau:

    ĐI ĐÊM

    Sư già ngủ trong Hồng Lĩnh mây
    Chim âu yên ấm bãi cát dầy
    Trăng tàn biển nam xa ngàn dặm
    Lối cũ gió lạnh tụ thân đầy
    Tối đêm mịt mờ sao chưa sáng
    Đầu bạc không nhà vụng ẩn thân
    Chẳng ngại đi lâu sương ướt áo
    Còn mừng râu mày khỏi bụi trần./.

    Nói thêm
    Còn tui thích tự dịch câu này là:
    Gió lạnh, đường xưa bóng một người
    (Trà Gừng)

    Trả lờiXóa
  11. Đây là một nhà văn đích thực này. Ông bác sĩ, nghị viên, nhà văn nghĩ sao khi nháy chuột vào ĐICH THỰC.

    Trả lờiXóa
  12. Đại biểu QH là tinh hoa của dân tộc do nhân dân bầu nên. Là trí tuệ cùa đất nước mong các vị nhẹ lời cho.

    Trả lờiXóa