Thứ ba, ngày 27 tháng mười hai năm 2011

TRÒ CHUYỆN VỚI CON LẬT ĐẬT


                                                      Fa Xu Ca
- Chào anh Lật Đật!
- Xin lỗi! Tên tôi trong tiếng Nga là “Nhe-va-lia-ska”. Anh thấy đấy, tôi thuộc phái nữ.
- À ra thế! Tôi xin lỗi và xin thưa lại: Chào chị Lật Đật! Chẳng hay năm nay chị bao nhiêu tuổi?
- Lại phải xin lỗi anh lần nữa. Người tây chúng tôi kiêng hỏi tuổi phụ nữ. Nhưng không sao, với câu hỏi này thì được. Người ta tưởng tôi già lắm, nhưng thực ra tôi mới trên dưới…hai trăm tuổi thôi.
- Ồ, thế đúng ra tôi, xin lỗi, em phải gọi chị là…bà, bà Lật Đật.
- Cũng không sao, anh cứ gọi tôi bằng chị cũng được. Phụ nữ ai mà chả thích trẻ.






     
- Dạ, chị cho phép thế thì quý hóa quá. Em bắt đầu thấy chị thật gần gũi. Vậy là thưa chị, hai trăm năm nay chị cứ đung đưa, đung đưa thế, chứ chưa bao giờ bị ngã?
- Đúng thế! Vì thế nên người ta mới gọi chúng tôi là “Nhe-va-lia-ska”. Cụ kỵ tôi ở bên Nhật, người ta gọi là Daruma. Thậm chí các cụ còn có câu châm ngôn cực hay: “ngã xuống 7 lần, đứng dậy 8 lần, cuộc sống bắt đầu từ bây giờ”. Tóm lại dòng họ chúng tôi gọi là “không bao giờ ngã”.
- Dòng dõi các chị quả là bất khuất!
- Anh dùng chữ bất khuất tôi hơi ngại. Đơn giản chỉ là không ngã thôi…
- Chị thật khiêm nhường. Nhưng chính vì các chị khiêm nhường, nên bây giờ ở đất nước em cứ cái gì tưởng là sẽ ngã, thậm chí “lên bờ xuống ruộng”, nhưng cứ đung đưa, đung đưa rồi yên vị đều được gọi là lật đật. Chứ người ta không nghĩ dòng dõi Lật Đật các chị lại ẩn chứa những triết lý phi phàm như vậy đâu.
- Cũng không sao. Rất có thể đó là một ví dụ cho triết học… ứng dụng?
- Em cũng không nghĩ cao siêu đến như vậy. Nhưng tại sao các chị luôn đứng được, dù có vẻ không vững lắm? Nghĩa là cứ đung đưa, đung đưa…
- Anh muốn nói là trông tôi lúc nào cũng như muốn ngã, nhưng không bị ngã phải không? Thực ra cũng có bí quyết đấy. Đầu tiên muốn không bị ngã thì cái đầu phải rất nhẹ, rỗng càng tốt.
- Ồ, nghĩa là không có gì bên trong cả. Hay! Cái này dễ quá. Cứ đầu rỗng là yên vị, không bao giờ bị ngã. Thế mà em cứ nghĩ các chị, à quên các vị đang đung đưa kia có cái đầu cao giá lắm!
- Chưa đủ đâu. Đó mới là điều kiện “đầu vào” thôi. Điều kiện tiếp theo là phần dưới, tức là bụng phải to.
- Bụng to? Đúng quá! Nghe chị nói, em mới nghĩ ra. Đúng. “Ăn nhiều thì béo, khôn khéo chi mà khen”. Tiêu chuẩn bụng to thì dễ lắm. Eo ôi nhiều bác bụng to to là...Tóm lại,  đầu rỗng, bụng to là ung dung tại vị. Đơn giản quá. Em cám ơn chị!
- Đừng hấp tấp. Chưa đủ đâu. Còn một điều kiện tối quan trọng nữa cơ.
- Là gì ạ?
- Là, là đít phải nặng!
- Ý chị là…?
- Là đít, là cái bàn tọa ấy, phải nặng. Như chị đây này. Chị có một cục kim loại nặng lắm để ở dưới. Cái này gọi là cục đối trọng. Cục này càng nặng thì càng yên tâm, có xô cũng chẳng đổ.
- Nó là kim loại gì vậy chị?
- Phải là kim loại nặng. Với chị thì là gang, hoặc chì, có thể là đồng. Nặng hơn càng tốt.
- Em hiểu, nặng hơn chì, mà lại sang trọng thì là vàng chị nhỉ?
- Đúng thế! Nếu có cục đối trọng bằng vàng thì yên chí lớn. Đó là Lật Đật vàng, Lật Đật cấp cao rồi! Thứ này thì kinh lắm. Cứ gọi là vững như bàn thạch. Bão lay chẳng đổ, gió rung chẳng rời.
- Nhưng chị ơi! Đầu rỗng này, bụng to này, đít nặng này, em đồng ý. Nhưng mà nếu thế thì chân phải vững lắm chị nhỉ?
- Ô hay! Em nói gì lạ thế? Dòng dõi nhà chị làm gì có chân!
- Ờ nhỉ! Thế các chị đi bằng cách nào?
- Chị đi bằng chân, đúng hơn bằng tay người khác.
- Ồ! Thế thì em chịu rồi!

10 nhận xét:

  1. Bác Fa ơi, thường thì con người đi bằng đôi chân theo tạo hoá, Lật đật thì đi bằng...Tay. Còn con gì mà em nghe dư luân nói nó đi bằng...giường, mà lại lên nhanh( cả tiền, cả chức. E vốn là kẻ ngu dốt ko biết được, mong bác Fa giải thích? E cám ơn.

    Trả lờiXóa
  2. Mời bạn xem lại bài "Cuộc thi không thành" ngay trong trang này http://faxuca.blogspot.com/2011/10/normal-0-false-false-false-en-us-x-none.html
    sẽ biết đi bằng giường thuộc loại nào.

    Trả lờiXóa
  3. Quá hay bác Fa ơi. quá hay quá hay

    Trả lờiXóa
  4. Bác Fa lừa em nhé. Em mất cả buổi chiều tìm con gì đi bằng giường như bác giới thiệu mà vẫn ko thấy, chỉ thấy loại đi bằng lưỡi, đi thụt lùi, đinhư múa...mà ko thấy giường. Hay là bác hướng dẫn cho em luôn cũng được, nghe nói bác cũng là giảng viên Đại học rồi mà, hề hề...

    Trả lờiXóa
  5. Hay đấy! Hôm nào hẹn nhau đi, tôi sẽ hướng dẫn cho bạn. Nếu cần có thị phạm hẳn hoi. He! He!

    Trả lờiXóa
  6. Anh Cần dồn hết tinh lực đấm vào Con lật đật, nó chỉ nghiêng đi tý chút rồi lại trở về như cũ, mặt trơ ra, vô cảm, uổng công quá. Thực tình anh Cần chưa biết bản chất của nó là Lật đật, giờ thì biết rồi nhé, chỉ cần dắt đi bằng tay, rồi quẳng vào sọt rác khi cảm thấy nó là đồ vô tích sự, nó có biết gì đâu mà đánh, mà dạy. Đừng đánh, đừng xô nó nữa, mất công.

    Trả lờiXóa
  7. Bác Fa nhớ mang giường đi nhé, e sẽ chọn ngày lành tháng tốt để hẹn, học...việc.

    Trả lờiXóa
  8. Lật đà lật đật
    Chẳng ngã bao giờ
    Cả đời vinh hiển
    Bù nhìn...ống bơ.

    Trả lờiXóa
  9. Bạn nặc danh học "đi" bằng giường ơi! Tôi dạy học hơn mười năm chưa gặp sinh viên nào "ham học" như bạn, vậy nên cũng sốt sắng lắm. Giáo cụ chuẩn bị sẵn sàng rồi. Chỉ có một băn khoăn nhỏ, hơi tế nhị, ấy là giới tính của bạn. Nếu giới tính trùng với "Nhevaliasca" thì mới áp dụng kiểu này được, còn hai giới còn lại thì hơi khó đấy!

    Trả lờiXóa
  10. Ôi cha, hoá ra học "đi" bằng giường chỉ có giới tính trùng với "Nhevaliasca" mới thực hiện được bài học do bác Fa hướng dẫn được sao? Hay là bác Fa chỉ nhận lời hường dẫn cho giới này thôi? Còn giới khác thì bó tay chấm com. Thế thì e hiểu rồi, rất tiếc, rất tiếc, em với bác Fa cùng giới tính, nhưng mà một khi bác đã nhiệt tình, thì bất cứ giới tính nào cũng chung "đi" bằng giường được. Bác là người lạc hậu mới nghĩ như vậy?

    Trả lờiXóa