Fa-
Xu- Ca
Hồi ấy cơ quan tôi đi tham quan các tỉnh phía bắc,
dừng chợ Đồng Xuân cho các chị sắm đồ.
Sau một hồi dạo chợ, cậu Sành bảo vệ cơ quan chán quá,
ra cổng chợ, ghé đít lên yên xe máy, ngồi đợi. Một anh chàng bảo vệ tay đeo
băng đỏ, thổi còi, chỉ thẳng vào mặt Sành, quát: “Anh kia! Dắt xe ra ngay!
Không được để trước cổng chợ”. Sành vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu, không thèm để ý.
Anh bảo vệ xông đến, gõ gậy độp độp lên xe: “Tôi nói thế, anh không nghe à?”.
Sành vẫn lặng im không nói gì. Tay bảo vệ vừa
tức giận, vừa ngạc nhiên: “Ơ, cái anh này! Anh có dắt xe đi không thì bảo? Tôi
nói thế mà anh không biết sợ à?”. “Tôi cóc sợ!”, Sành thủng thẳng. Tay bảo vệ ngạc nhiên thực sự: “Ô hay! Tại sao anh không
sợ?”. “Vì cái xe này cóc phải là xe của tôi!”. Sành đáp xong đi thẳng. Tay bảo vệ chỉ còn biết nhìn theo ngơ ngác.
“Bó tay chấm com”!
Nhưng, lần khác Sành cũng “cóc sợ”, mà tình huống thì
hoàn toàn ngược lại.
Hôm ấy cơ quan tôi bị mất cắp một chiếc xe đạp. Sành
là bảo vệ nên đương nhiên phải chịu trách nhiệm, theo quy chế có khi phải
đền. Văn phòng họp để truy cứu trách nhiệm và kiểm điểm Sành. Thế nhưng, từ đầu
chí cuối Sành vẫn khăng khăng mình không phải chịu trách nhiệm và đương nhiên
là cũng “cóc sợ”. Bà phó Văn phòng tức lắm, nhưng cũng cố tỏ vẻ từ tốn phân
tích cho Sành hiểu: “Chú là bảo vệ cơ quan, để xẩy ra mất trộm, tại sao chú lại
nói là mình không chịu trách nhiệm?”. Truy vấn kịch liệt lắm, cuối cùng Sành
mới thủng thẳng: “Tôi không chịu trách nhiệm, tôi không đền, tôi cóc sợ vì cái
xe đạp bị mất cắp là xe…của tôi!”.
Hết chuyện!
Chuyện anh Sành mà thành chuyện lãnh đạo!
Trả lờiXóaChết! Đừng nói rứa!
XóaAnh Sành bảo vệ trong bài viết trên, anh Cần có tính hài hước "sáng tạo" thêm báo nhiêu phần trăm, chứ theo tôi, mẫu người trên đúng là "tính cách" người Nghệ mình "xịn" đấy ạ
Trả lờiXóaNhân vật này nhiều chuyện hay nữa. Tôi chỉ đổi tên, còn tất cả là sự thật.
XóaĐọc chuyện tào lao mà chẳng tào lao chút nào các bác nhỉ?
Trả lờiXóa