Mạc Thực Thái Doãn Chất
Faxuca: Mạc Thực Thái Doãn Chất là giáo viên
văn, hưu trí ở huyện Diễn Châu, Nghệ An. Ông là hội viên Hội Văn nghệ dân gian
Việt Nam, hội viên Hội VHNT Nghệ An. Ông viết nhiều thể loại và khá nổi tiếng
với dòng thơ châm biếm. Tuy nhiên, ông cũng là người nghiên cứu về văn hóa dân
gian, với cái nhìn rất tươi tắn, sâu sắc về nhiều vấn đề tưởng rất đời thường.
Ông có gửi đến Chuyên san Khoa học Xã hội & Nhân văn Nghệ An (Thuộc Sở
KH&CN Nghệ An) bài viết này. Xét thấy nếu đăng ở Chuyên san KHXH&NVNA e
chưa thật thích hợp, chúng tôi đã đề nghị ông cho đăng lên blog Tạp hóa Faxuca.
Được ông đồng tình, Tạp hóa Faxuca xin giới thiệu bài viết rất đặc sắc, nhưng cũng đầy
“tế nhị” này với bạn đọc.
Không phải ngẫu nhiên mà từ ngàn xưa hai “cái
ấy” và “chuyện ấy” đã hiện hữu trong văn chương bác học và văn chương bình dân,
trong đó có ca dao, tục ngữ. Đó là đề tài muôn thưở, là thứ “vàng ròng” (Chữ
dùng của nhà thơ Trần Hữu Thung), làm cho con người vui vẻ, khỏe khoắn, ham
sống, ham chiến đấu và trẻ trung hơn. Nếu không có nó thì “ mặt trời sẽ tắt”!
Và cuộc đời của mỗi con người sẽ giảm phần hứng thú, ý vị.
Trước hết nói về hai cái ấy. Thông
thường thì “của ai nấy dùng”, thường đi riêng, nhưng cũng có khi C..và L..đi
sóng đôi nhau như bóng với hình.
Nó hay vì nhiều lẽ. Bắt đầu từ hai cái
tên. Bắt đầu, ta nói về C. C..là cái tên
nôm, tên “cúng cơm” ngàn đời của nó. “Trâu thì lấy mũi mà dắc (dắt)/ Người thì
lấy C mà lôi”. Và, “C. gãy mà bạy L troi”. Hay: “Hát ghẹo mà đẽo cổ cò/ C. anh
mà gãy ba o phải đền”. Rồi đến tên phái sinh, tên tượng hình, tên ẩn dụ, tên
lóng…Đó là B.: “Nên không bay nói một
lời/ Không thì choa sẽ dí b. choa đi”. Là thằng cu “Em như khế ngọt sân chùa/
Cho choa, choa không lấy,/ Bán choa, choa không mua/Nhưng vì thằng cu nhà choa
hắn dại dại nên thấy của chua hắn thèm”. Là chim: “Người thì bé bằng cái kim/
Chim thì to bằng cái chày”. Là củ khoai từ: “Anh đây có củ khoai từ/ Em có cái
rãnh cho anh dư lấy nòi”. Là cái gộc chè chuôm: “Ả có cái ao trưởng tộc / anh
có cái gộc chè chuôm”. Là con cá tràu , khi con gái hỏi: “Tương phùng bạn với
tương tri / Cá nằm dưới cỏ, cá chi rứa chàng?”. Thi bên con trai đáp: “Tương
phùng bạn với tương tri/ Cá nằm dưới cỏ có khi cá tràu”. Là cái cần tăng dân
số: “Anh có cái cần tăng dân số/ Ả có cái hố tăng cá nhân/ Hai bên phấn đấu
chuyên cần/ Thì dân số nước sẽ tăng ào ào”. Là cái cuống đuôi: “Tình cờ gặp
buổi chợ Sò / Ả khoe con mực tuộc, anh thò cái cuống đuôi”. Là cái cán dao: “
Anh H có cái cán dao/ Em mô (nào) ưng ý bỏ vào vừa ngay”. Là khúc trầm hương.
Một cô gái ở thôn Hoàng Lao đến thăm chị gái lấy chồng về thôn Cự Phú, thấy một
chàng trai đang cồng lưng đan rổ, bèn hát: “ Đất Hoàng Lao chữ lao là nhọc/ Đất
Cự phú, chữ phú là giàu/ Em đến đây cũng muốn chị trước, em sau / Nhưng mùi
trầm hương em nỏ chộ, mà chi chộ màu khói mây”’. Đã được một chàng trai Cự Phú
đáp lại: “Giàu là giàu nơi hương hào dịch mục /Nhọc là nhọc nơi tú cử, trâm
bào/ Khúc trầm hương anh còn để trong bao/ Em có đưa cái lò hương đi đó, để anh
bỏ vào cho nó thơm”. Là cái dé: “Người bé, dé to”. Là “Đồ lề”: “Người cặp cách,
đồ lề tráng hạng”.vv…
| Tượng nhà mồ Tây Nguyên |
Tỷ lệ của nó so với thân chủ thì có khi thuận, có khi nghịch. Thuận thì:
“Người to của nậy”. Nhưng có khi ngược lại: “Anh kia người thì nhom nhom (gầy
gò, yếu ớt) / Người chôn tiểu, C. chôn hòm mà kinh !”.
C. có một số mặt nổi trội so với các cơ
phận khác. Nó rất mẫn cảm đối với phía bên kia: “Ra đường gặp ả hồng nhan / Thằng cu nghển cổ nóng ran
cả người”. Nó là cái máy i on nhạy vô kể: “ Đút vô be thì nghe nóng nóng/ Đút
vô móng thì nghe nôn nôn / Đút vô L. thì nghe đễ chịu”. Nó rất thích của lạ:
“Cái gì không mắt, không tai/ Cổ đeo hai
bị, tóc dài ngang lưng / Của nhà thấy cứ lừng khừng / Hễ thấy của lạ bừng bừng
xông lên”. Hoặc: “Cái gì chỉ có một đầu / Có mồm không mắt, đeo râu xồm xoàm /
Khỏe đứng thẳng, nhọc nằm ngang/ Thất
thường tính khí họ hàng không ưa/ Của lạ xài mấy cũng vừa / Của nhà thì cứ dây
dưa khất lần”. Đọc qua, ai cũng biết đó là cái C..
Kích thước, hình thù của nó cũng
mỗi người mỗi khác. Vì thế, mới có
chuyện: Ba chị đi chợ về đố nhau: “Của cánh đàn ông thế nào thì sướng?”. Chị
thì nói ngắn, chị thì nói dài, chị thì nói cong. Chẳng ai chịu ai. Cuối cùng cả ba kéo nhau đến gặp
một ả có tiếng lẳng lơ, mới được “bật mí” như thế này: “Ngắn sướng ngoài, dài
sướng trong / cong cong sướng chính giữa”. Vì nó sướng thế nên phiá bên kia đã
“cương quyết chiến dấu” để “không cho chúng nó thoát”: “Nhịn ăn, nhịn mặc,
không ai nhịn C.. cho ai”. Và C.. được đề cao trên cả sự giàu có: “Bền C. lọ, hơn đỏ nhà lim !”
| Minh họa bài thơ Thiếu nữ ngủ ngày của Hồ Xuân Hương |
Màu da của nó cũng thay đổi. Thông thường thì màu trắng: “Cái L. trắng bảnh, trắng banh /L. ăn C. sống có tanh không L.?”. Có khi là màu đen do môi trường lao động vất vả, nặng nhọc: “Lộ cộ có lộ tiền chôn / Cái răng mốc thếch cái L. đen thui”. Hoặc do sự cọ xát của “thớt trên”. Có một cô gái ngây thơ hỏi chị dâu khi cả hai “chị em rủ nhau tắm đầm/ Của em sao trắng, chị thâm thế này?”. Đã được cô chị dâu cho biết nguyên nhân: “Nó thâm bởi tại anh mày / Xưa kia chị cũng hạt chay đỏ lòm”
Sự cân đối so với các cơ phận khác cũng mỗi người mỗi vẻ. Thông thường
thì tỷ lệ thuận: “To đường cấy, nậy ngả ba”. Hoặc: “Em là con gái Phú Đa/ Con
người phốp pháp, ngã ba to đùng”. Nhưng cũng có khi ngược lại: “Em là con gái
chợ Cồn/ Người thì bé bé cái L. lại to !”. Rồi diện mạo của nó thế nào? Một
chàng trai hỏỉ: “Cô kia, cô kỉa, cô kìa/ Người cô thế ấy, cái kia thế nào?”. Đã
được phía bên kia trả lời thật tuyệt vời: “Nó xinh, nó xỉnh, nó xình/ Nó cũng
như mình, nó đã có ria!.” Nó giống mồm
anh. Đau hơn hoạn !
Nó cũng có độ sâu chết người. Bởi thế có
khách qua sông đã hỏi cô lái đò: “Sông này sâu cạn thế nào /Lại đây anh thả một
cơn sào hỡi em”. Đã bị đối phương giáng trả: “Sông này chỗ cạn chỗ sâu/ Sa chân
thì ngập cả đầu đó anh!”. Lại có chuyện: Ba anh chàng đi học về, thấy một chị nông
dân đang cấy dưới ruộng, xúc cảnh sinh tình, liền đố nhau:“Của chị ấy thế
nào?”. Anh nói tròn, anh nói méo, anh nói vuông. Chẳng ai chịu ai, bèn kéo nhau
vào huyện đường nhờ quan phân xử. Quan phán: “ Mai gọi thị ấy xuống đây, rồi ta
phân xử cho”. Về nhà, ba anh biện ba món quà để “ hối lời” chị ta. Sáng hôm sau
kéo nhau vào huyện đường. Lập nghiêm,
quan hỏi: “Thị kia ! Của mày thế nào mà để ba thầy đây đi học về đố nhau: Thầy
nói tròn, thầy nói méo, thầy nói vuông?”. Được quan cho phép, chị nông dân lễ
phép thưa :“Bẩm quan, cả ba thầy đều đúng ạ!” Quan ngạc nhiên. Chị ta nói tiếp:
“Khi con đi, thì của con méo/ khi chồng con đến đéo, thì của con tròn/ Những
khi ngồi đòn, thì của con vuông!” Có người còn vẽ hình hài nó như thế này: “Đi
nhai, đứng ngậm, ngồi cười/ Vô phúc mạt đời, mọc cái răng nanh !”.
L. có
sức mạnh hơn cả ma quỷ: “ Ma hớp hồn, không bằng L. rút ruột”. Vì nó mà có kẻ
mất hết cả trí tuệ: “Khoe anh lắm khéo, lắm khôn/ Qua cửa nhà L. bảy vía, còn
ba !” Đến những bậc văn nhân,tài tử mà dính lấy nó thì cũng trở nên đần độn:
“Văn chương chữ nghĩa bề bề/ Thần L. ám
ảnh thì mê mẩn đời !”. Nó làm cho các víp, các sếp đến mê mệt mất cả tỉnh táo:
“ Cây luồng mà bỏ u rê/ các vip, các sếp đều mê cây luồng”. Kì diệu hơn, nó có thể tái sinh sự sống. Bởi thế mới có
chuyện: một ả đi cày thách đố một chàng trai: “Đưa chàng một nắm ngô rang/ Chàng
đúc vô cho nó mọc, thiếp theo chàng về ngay”. Anh ta đã trả lời thật hóm hỉnh:
“Nơi nào mà nắng không khô/ Mà mưa không
ướt đúc vô, mọc liền !”. Có khi nó trở thành “tiêu chuẩn”để đo sự trưởng thành
của một đấng tu mi nam tử: “Làm trai cho đáng nên trai/ Mồm thơm mùi rượu, tay
khai mùi L.”. Đến các bậc quân tử cũng có khi “gương mẫu” như thế này: “Tưởng
là quân tử nhất ngôn/ Ai ngờ quân tử rờ L. hai tay”. Bởi thế, mới có kẻ tuyên
bố: “Quân tử nhất ngôn là quân tử dại/ Quân tử nói lại, là quân tử khôn/ Quân
tử rờ L. là quân tử giỏi !”. Thật là hết chỗ nói ! Lắm anh chàng nổi tiếng khôn
cũng bởi do biết :“Làm trai như thế mới khôn/ Ăn cơm dùng đũa, rờ L. dùng tay”.
Rồi khi thiếu vắng nó, thì cả bọn “dùng
sức mạnh tập thể” cất công đi tìm: “L. lông bay bổng lên trời/ Một bầy C. lọ
mang tơi đi tìm”.
Giờ nói đến
chuyện ấy. Đó là chuyện “ giao lưu” của một cặp tình nhân muôn đời. Có nhiều
cách để gọi sự giao lưu ấy. Thông thuờng thì gọi là đ. Khi thì gọi là “mần”,
là “ấy”: “Thấy ai ai, ta cũng ai ai/ Ai
ai ấy thì ta cũng ấy” (Trần Lê Vĩ)…Nhưng phổ biến nhất vẫn là đ. Từ xa xưa, tạo hóa đã bắt C. và L. phải
làm bạn với nhau. Ai không có bạn “ thân mến” ấy là bất hạnh, là vô phúc ! Bởi
thế một cô gái mới đem “của mình” ra để đố bạn trai: “ L. vàng, bẹn ngọc, đóc
sơn son/ Trai nam nhi đối được, thiếp theo non về dừ”. Bạn trai của cô ta đã
đối lại khá chuẩn: “Lông mun, dái trắc, C. xà cừ/ Anh đây đối được, em cho dừ
hay mai ?”. Rõ ràng là cái chắc đã ngoắc lấy cái đẹp. Và cái đẹp đã kẹp lấy cái
chắc! Ca dao phồn thực còn cho ta biết: “Con gái 17/ vú cảy L. sưng/ Hai mắt
trập trừng/ Hình như muốn đ..” Vì thế đến tuổi dậy thì, mới có chuyện con trai trách con gái: “Tổ cha
ba đứa có L./ Không cho choa đ. để L.
mần chi?”. Liền được phía con gái trả lời: “Bay hỏi thì choa xin thưa / L. choa
đang nhỏ, chưa vừa C. bay”. Có khi lấy ngoại cảnh để nói chuyện ấy: “Con cò ăn
bên tê hói/ Con cói ăn bên ni sông/ O kia ơi, có phải đạo vợ chồng/ Sang bên ni
ta kè coọc”. Nó còn cho biết chuyện ấy sẽ xẩy ra khi nào: “No thì L. .L., C. C./
Đói thì hục hặc chuyện ăn”. Con người khác với loài vật ở chỗ nào: “ Chó mùa
thu, tru (trâu) mùa hè/ Người thì nhè bát tiết”. Nghĩa là quanh năm .
| Linh tinh tình phộc |
Người ta có nhiều cái khổ. Một trong những cái khổ ấy là vợ mất sớm. Vợ mất sớm là một trong ba “nhân sinh tam khổ”: “Tuổi trẻ mất cha/ về già mất con/ Trung niên mất vợ/ Héo hon vô cùng”. Vì thế vợ chết, hoặc vợ đi đâu lâu ngày, lắm người đã khổ và bức xúc như thế này: “Vợ chết mới được ba ngày/ Cái C. đã ngỏng như chày đâm vưng (vừng)”. Hoặc : “Vợ chết mặt còn rầu rầu/ Cái C. đã nóng như đầu hỏa xa”. Hay: “ L. đi giữ cháu ba ngày/ Ở nhà C. nhớ C. gầy trơ gân !”.
Còn phía
bên kia thì sao? Cũng khổ không kém ! “Chồng chết sang ngày thứ tư/ Cục
đú hắn dựng y như hòn lèn”. Hoặc: “Đàn bà chồng chết ba năm/ Được một cái đ.
sướng rân tháng tròn”. Hoặc:“Chồng chết thì chưa đoạn tang/ Cái L. ngáp ngáp
như mang cá mè”. Cho nên có trường hợp đã phải tìm cách “phá bỏ gông xiềng nô
lệ !”. Nếu xa vợ lâu ngày quá thì: “Vợ rồi thì mặc vợ rồi/ Lâu ngày đại hạn,
sang ngồi với em”. Nếu xa chồng lâu ngày quá thì: “Có chồng thì mặc có chồng/
Lâu ngày vắng vẻ, “tơ hồng” cứ xe”. Thậm chí có chị vừa ru con, vừa thông báo
hoàn cảnh của mình cho láng giềng biết: “Bố cháu lâu nay không nhà/ Muốn xuân
một tý la cà sang đây !”.
Còn trường hợp sau đây thì không biết là
“khổ” hay là “sướng”, phản đối hay không phản đối: “Hôm qua em đi hái
chè/Gặp thằng phải gió hắn đè em ra/ Em
xin mà hắn không tha/ Hắn đè, hắn nhét cái xương cha hắn vào /Đêm về
lòng những khát khao/Ngày mai em lại đồi cao hái chè !”. Hoặc “ trực trần kỳ
sự” như cái ông chết vợ này: “Ai có L. thì giữ/ C. bọ hoe Lự đi kiếm ăn !”.
Tóm lại, hai cái ấy và chuyện ấy sớm được
đề cập trong ca dao, tục ngữ. Nó trở thành của “gia bảo”, “liều thuốc vạn năng”
để người lao động có thêm sức lực vượt qua những “chướng ngại vật” trên đường
đời. Bởi thế, mất gì thì mất, nhưng những câu ca dao , tục ngữ nói về hai cái
ấy và chuyện ấy,thì dù không được bày, dạy vẫn
“thừa sức” lướt qua phong ba bão táp của thời gian; chỉ cần một lần thoảng
qua cái lỗ tai là găm lại trong trí nhớ. Nó trở thành “tiềm lực” trong con
người, đặc biệt là những người lao động chân tay. Ca dao xưa có câu: “Chàng
làng chèo chẹt nỏ mần (chẳng làm) chi ai/ Chim cu ngẩm ngẩm, ăn hết đậu, hết khoai
nhà người”. Một số người, nhìn bề ngoài có vẻ “đạo mạo, nghiêm túc”, nhưng bên
trong lại là những tay “thợ giác, thợ khoan” “nổi tiếng”! Vì thế, người xưa đã lớn tiếng tố cáo,vạch mặt: “Bộ
Binh, bộ Hộ, bộ Hình/ Ba bộ đồng tình bóp vú con tôi”. Hoặc: “Ban ngày quan lớn
như thần/ Ban đêm quan lớn tần mần như ma” đó sao? Còn ngày nay nếu chịu khó
sưu tầm cũng không phải là “của hiếm”.
Trong ca dao, tục ngữ, cũ và mới,
nếu “săn lùng” cho hết thì còn phờ râu trê! Người viết “chân ngắn quá, không đi
cùng trái đất”, có chỗ nào chưa đủ, mong bạn đọc bổ sung cho phong phú thêm. Có
chỗ nào “vui quá hóa…dại”, lỡ lời, lỡ bút, mong bạn đọc xa gần lượng thứ. Xin thành thật cảm ơn !
Dạo ni loạn lên cả rồi, từ báo chí đến mạng méo bàn loạn từ chuyện tham nhũng đến đàn bà cởi truồng, rồi mua bán dâm. Bác Fa thì chọn thẳng thừng bài viết về "chuyện ấy" "cái ấy" của gỗ cũng sống động chĩa thẳng về phía trước. Ko biết hết "chuyện ấy" thì là chuyện chi nữa đây?
Trả lờiXóaĐúng thôi, dạo ni toàn chuyện gái thì cũng phải bàn luận gái và chuyện ấy cho xôm tụ.
XóaMà góp vui chuyện thật cho các bác cùng bàn luận. Có một cô diễn viên đoàn kịch nói CAND thuộc hàng NSƯT tên VTHL,38 xuân thì, chưa chồng, nhưng tình trường thì có thể hàng "cây đa cây đề", thậm chí cô diễn viên này còn chiến đến mức dám yêu một anh nghiện bị HIV, nghe đâu là thầy dạy múa hay biên đạo múa gì đó, thời cô ta còn là sinh viên ĐHSKĐA Hà Nội.
Có lẽ cái ấy của cô ta không chịu nằm yên nên lúc nào cũng cần phải có đàn ông mó máy. Và đó cũng là sở thích sưu tầm đàn ông của cô ta, để xem anh nào có thể mang đến cô ta sự thỏa mãn (nam nữ bình quyền mà, đàn ông được thì đàn bà cũng phải được).
Hiện thời cô VTHL này đang sống kiểu mèo mả gà đồng với một chàng nghệ sĩ phóng viên báo nọ (chànng ta xa vợ lâu ngày). Nhưng dạo này thấp giá hay sao, hết đại gia bao hay vì quá bức xúc thỏa mãn cái ấy, nên cô ta chấp nhận cả chuyện vào nhà nghỉ rẻ tiền như mấy cái nhà thổ của gái bán hoa.
Nói có sách, mách có chứng: 3 ngày Tam Đảo từ 31/5- 2/6 trong một ks rẻ tiền. Sáng thứ bảy 30/6 từ 9giờ- 11giờ và chiều thứ bảy 14/7 từ 13 giờ- 15 giờ, trong một nhà thổ Hà Nội.
Nếu ai có nhu cầu tìm hiểu cô này xin tới đoàn Kịch CAND hỏi NSƯT Hoàng Lan sẽ biết ngay mọi chuyện.
xin tặng bác câu này em mới nghĩ ra :" nhiều tiền đ... con nít -tiền ít đ... bà tra."
Xóacạnh nhà em có lão lắm tiền .hắn dùng tiền mua zâm con gái tơ(tạm gọi con nít).vợ hắn già xấu ,bị "tưởng điều" nhiều năm ko mần ăn chi,mà có mần cũng ko sướng. tội mấy ông nhà nghèo-không phải họ bất tài mà là vì "sống trong sợ hại "
nhiều tiền đụ con nít -tiền ít đụ kẻ tra
XóaBây giờ "chuyện ấy" quá loạn rồi! Còn gì nữa mà thuần phong với chả mỹ tục? Nhân chuyện mẹ con bà Lài ở CT khỏa thân, để quyết tâm giữ đất mấy bà PN còn sĩ diện nói:"Làm mất thuần phong mỹ tục"!
Trả lờiXóaNgười ta gọi mấy bà này là đồ BẨN BUỒI!
XóaBài này hai tác giả viết khá công phu, khá đầy đủ. Hay!
Trả lờiXóaCám ơn hai bác!
Mạc Thực Thái Doãn Chất chỉ là một người thôi, bạn ạ.
XóaNÓI TRỜI NÓI ĐẤT NÓI LANH QUAMH
Trả lờiXóaCHỈ GỢI TÒ MÒ LŨ TRẺ RANH
BÂY CHỪ MINH BẠCH CÔNG KHAI HÓA
LÀ CÁI L... EM ĐÓ MẤY ANH
Cặc là cặc,lồn là lồn,sinh ra từ để gọi,bác lại né tránh,thật buồn!
Trả lờiXóaNgười Nhật (có địa phương) có ngày lễ rước buồi,các bà các chị cưỡi lên chiếc cặc gỗ khổng lồ rất mãn nguyện.
Ở Việt ta có một địa phương có ngày lễ ĐỊT NHAU :chiếc buồi và lồn gỗ được đặt trong hòm phủ vải điều,thờ trong đền.Đêm lễ,làng chọn 1 gái trinh cầm lồn gỗ,một nam chưa vợ cầm buồi gỗ,sau tuyên bố của thủ từ,đèn tắt hết,người thanh niên cầm buồi gỗ đâm ba lần đều trúng lồn gỗ là thành công.Sau lễ ,đàn ông đàn bà trong làng,không kể đã có vợ hay có chồng,dắt nhau vào rừng địt nhau thoải mái.Đêm ấy tự do. (theo blog NGUYỄN QUANG VINH).Chuyện từ tổng thống đến thứ dân,ai cũng thích,không phải chuyện cần tránh nói.
Công nhận bài viết công phu và hay.Chúc bác khỏe mãi.
Nó không phải là lễ ĐỊT NHAU mà đó là lễ NÕN NƯỜNG, với câu hát "linh tinh tình phộc" của vùng đất tổ, họ cũng gọi là nõn nường thay cho cặc lồn như bạn nói.
XóaKhông phải là gái trinh, trai chưa vợ. Mà ông bà một gia đình nào đó hòa thuận êm ấm, con cháu có trai có gái đề huề. Đấy là một lễ hội đậm chất văn hóa phồn thực.
XóaBài thư giãn ngày thứ bảy bác Fa nhỉ ! Còn nhiều câu nữa các bác nhỉ, ví như: "Răng chắc,c. cứng", "Có phúc thì L. có lông", "L. lạ cá tươi", "Qua sông đấm B. vào sóng", "Đẻ con khôn mát L. rười rượi, đẻ con dại thảm hại cái L.", " Trăng sáng vằng vặc/ Vác C. đi chơi/Gặp đàn vịt trời/ Gương cung ra bắn"...
Trả lờiXóaDù sao thì trong rác vẫn có vàng, trong cát sỏi vẫn có kim cương." Chân nhân bất lộ tướng..." những người tốt, người tài thường lặng lẽ, ít xuất hiện khoa trương giữa đám đông, diễn đàn. Lúc khó khăn mới biết ai tốt, ai là người tài. Ví như Khổng Minh đi ở ẩn núi cao, Lưu Bị phải khăn gói đi cầu tới 3 lần ông mới xuất hiện.
Trả lờiXóaKhà khà... Cuốc hội kỳ này, sao không đưa bài ni đến đọc cho xôm trò nhỉ(!?)
Trả lờiXóaCó câu ni còn thiếu : " trước thì thông đờm, hạ địt. Sau thì thêm thịt ,ngon cơm."
Chiều ni bác Fa có ra hồ goong không?
Rằng hay thì thật là hay nhưng trộm nghĩ hình như cũng chỉ phổ biến ở vùng khu IV chứ không phổ cập quảng bá
Trả lờiXóaDân tây phương trả đúng sex về vị trí của nó như hơi thở cần cho cụoc sống, không phân biệt thanh hay tục. Chỗ nào cần có nó thì có, không cần thì đừng chưng ra. Còn dân Khổng Nho thì giả vờ THANH nhưng tục tĩu, ám ảnh, lộn xộn, lệch tự nhiên...Dân gian đem cái trò này ra đùa để ném vào mặt những kẻ đạo đức giả. Công nhận TG mất công sưu tầm thật. Nhiều câu em không biết, lần đầu tiên được đọc. Tks anh nhé.
Trả lờiXóathì cái cặc, cái lồn sinh ra ngoài các chức năng khác còn có chức năng rất quan trọng là đụ nhau mà bác Fa. Đụ nhau cho sướng và để bảo tồn nòi giống, theo em cứ nói rõ ra cho dễ hiểu, chẳng có gì xấu cả.
Trả lờiXóaHay quá là hay,như cối xay gãy chốt.
Trả lờiXóaTôi đã viết trả lời trên blog của tôi:
Trả lờiXóahttp://toithichdoc.blogspot.ch/2012/06/hai-cai-ay-va-chuyen-ay-trong-ca-dao.html#more
Nhận xét trên đánh máy sai chính tả nên tôi sửa lại như sau:
Trong logo tôn chỉ của Blog và giới thiệu bản thân tôi có ghi cách xem nguồn bài viết.
Để xem nguồn bài viết, rất mong mọi người bấm vào tiêu đề nhỏ phía trên mỗi bài hoặc tiêu đề bài để xem.
Thí dụ ở bài này, bấm vào dòng chữ to nhất: HAI “CÁI ẤY” VÀ “CHUYỆN ẤY” TRONG CA DAO, TỤC NGỮ.
Trước đây khi copy đường link nối vào mỗi bài, tôi dùng ô "liên kết đính kèm", thì chỉ cần bấm vào tít bài nhỏ ở trên cùng là bài gốc xuất hiện. Hai tháng nay tự nhiên không làm được nữa, đành phải copy vào ô "liên kết" thì được, song lại phải bôi đen tít bài lớn ở dưới tít nhỏ và cấn bấm vào tít lớn này thì bản gốc mới xuất hiện.
Xin lỗi các tác giả vì không có thời gian đánh máy lại tên từng trang gốc vào bản đăng lại trong blog này. Nếu bài gốc có tên tác giả và nguồn thì sẽ được copy hết vào đây.
Xin lỗi các bạn về sự bất tiện, nhưng không thể làm khác.
12:27 Ngày 09 tháng 6 năm 2012
Xin lỗi tác giả Mạc Thực Thái Doãn Chất và Fuxuca, trưa nay viết vội để đi nên quên không viết lời cám ơn các bác có một bài viết rất hay. Thế giới phát triển dựa trên sự đa dạng và phù hợp với tâm sinh lý tự nhiên, đồng thời dựa trên sống thật, nói thật, nghĩ sao nói vậy. Chắc các cụ ta ngày xưa cũng muốn như thế nhưng do bị quy chế Khổng, Nho kiểm duyệt nên đành phải nói lệch đi, nhưng vẫn diễn tả được sự thật, thật là thú vị. Giờ ta sống trong thời đại thông tin tràn ngập mà xã hội thì thật không ra thật, giả không ra giả nên nên người đạo đức giả thì đầy nhưng lại được đề cao, còn người nói thật thì bị o ép. Cách đây 3 thập kỷ tôi đã nghe người ta nói "thật thà thẳng thắn thì thua thiệt", nhưng vẫn còn dám nói thật (có thế mới có đổi mới 1986), giờ thì chẳng còn ai dám nói nữa.
Trả lờiXóaChúc các bác nghỉ cuối tuần vui vẻ, thụ hưởng hết không khí của Euro nhé.
Bác Fa ko phù hợp với Đề tài "chuyện ấy" " cái ấy" đâu, mặc dù cố gắng!
Trả lờiXóaQuan trọng là có phù hợp với bạn đọc không.
XóaBác Faxuca nói đúng quá, báo chí blog thì phải có chủ đề tập trung nhưng cũng cần tính đa dạng, nhiều chương mục để giúp bạn đọc vừa đi sâu vào lĩnh vực chính, vừa biết thêm cái gì đã, đang và sẽ xảy quanh ta, chứ cứ nằm trong tháp ngà thì chết. Chỉ cần viết có tính nhân văn là được, đừng có phê phán, moi móc thông tin đời tư của mấy cô gái quê nghèo, thất học, đang phải bán dâm... để câu khách.
XóaBái phục xứ Nghệ, tiểu đệ xin lạy ba lạy và nói một từ: tuyệt vời.
Trả lờiXóaBác hỏi câu hỏi hết sức vô chừng? Bạn dọc là ai? Là cả cộng đồng người mênh mông, người thích thế này, người ưa thế kia...Biết như thế nào mà chiều theo ý của từng người. Hãy yêu lấy mình trước khi có người...yêu mình. Blog là của riêng mình,viết, sử dụng bài vở theo sở thích của mình,có bài ở đâu đó bác Fa đã nói điều này rồi mà.
Trả lờiXóaNo lồn lồn cặc cặc,dối sục sặc miếng ăn,mừng cho đất nước ta ngày càng nhiều người để ý tới chuyện ấy.Thật đáng mừng khi giá áo nâng lên giá quần tụt xuống
Trả lờiXóaĐây là một hoạt động tự nhiên duy trì nòi giống của con người, ai cũng muốn cả. Chỉ có người tự lừa dối mình là không công nhận. Mấy hôm nay NHÀ NƯỚC chặn mạng ghê quá tôi rất phản đối việc này, còn khi người ta bày tỏ quan điểm không bày chỗ này thì người ta bày ở chỗ khác. Đúng sai tự bản thân người đọc người ta tự hiểu không nhờ mấy ông nhà nước ngu xuẩn kia chặn đâu ông Cần ạ. Chỉ loài dơi mới sợ ánh sáng, chỉ kẻ ngu mới sợ người ta chê mình dốt. Phải nói rằng nhà nước ta hiện rất lắm kẻ tham nhũng. Và năng lực điều hành đất nước là rất kém.Không biết anh có vào được mạng của mình không?
Trả lờiXóaYêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội mấy Đ. càng thích qua. Dù tạp hóa bị chặn tôi vẫn trèo tường vào xem.
Trả lờiXóaSáng nay vào Fa-xu-ca khó quá bác Fa ơi, hình như blog của bác bị chặn thì phải...
Trả lờiXóaQuy luật sinh tồn của con người được bộc bạch. Hãy bấm vào Ở ĐÂY
Trả lờiXóaKo ai chặn bác Fa đâu, chắc là do mạng có vấn đề thôi.
Trả lờiXóaCó nhà mạng chặn, có nhà mạng không chặn bạn ạ.
XóaUi, hôm nay mới thấy bác Fa tìm được bức tượng nhà mồ Tây nguyên hoành tráng quá. Chắc bác thích bức tượng này, thế hiện sức khỏe của bác? Hề hề...
Trả lờiXóaĐồ nghề của cụ Fa hiu lâu rồi bác ạ ! chừ chỉ còn ước mơ thôi.
XóaGiấy rách thì giữ lấy lề. Dù trên bảy chục vẫn thề với trăng. Đừng chê là cụ lăng nhăng. Thi ca phú họa làm răng chôn lề ?
XóaLão Sư Hảo hấn hảo. Xia xia nỉ hẩn tua!
XóaCu thảo là cao thủ !
XóaLão Sư Hảo mần ri, nhà iêm tịt đài rồi... hi hi
Lòe nhau tý chơi. Vốn liếng tiếng Tàu nhà em cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Xóakhông biết đã có ai đối được vế của cụ Văn Như Cương chưa hè?
Trả lờiXóa"rồng lộn mèo phải đá"
Tung của a dua nỉ:
Trả lờiXóaxung thoỏng nung thổi xao hủ trăng lủng lẻo.
(bác Fa dịch được em xin hầu bữa rượu)
Kiến cỏ
Rồng lộn mèo phải đá.
Trả lờiXóaKiến Càng xin đối lại cụ Văn Như Cương.
Tru cương ụ phải đất.
Bác FaXuCa giảng cho cái câu đối trên với nhà cháu chẳng hiểu chi cả.
Trả lờiXóaCái này nên để Kiến Càng giải thích! Kiến Càng mô rồi?
XóaTrả lời:Rồng lộn mèo phải đá
XóaLồn rộng mà phải đéo
Trả lời:Rồng lộn mèo phải đá
XóaLồn rộng mà phải đéo
I like the valuable info you provide in your articles.
Trả lờiXóaI will bookmark your blog and check again here frequently.
I am quite certain I'll learn lots of new stuff right here! Best of luck for the next!
Take a look at my web blog : nước tinh khiết
bài này hay vì nó chạm vào chỗ ngứa mọi người.tôi đọc mà cười chảy nước mắt.cảm ơn tác giả chụi khó nghe và chép lại.có những câu tôi mới nghe lần đầu.đúng là NO THÌ LC -ĐÓI THÌ HỤC HẶC CHUYỆN ĂN.
Trả lờiXóaNHƯNG CHỈ AI LÀ NGƯỜI KHU BỐN MỚI CẢM THẤY HAY.người vùng khác phải thọc lét mới cười nổi.
Làm trai cho đáng nên trai /Mồm thơm mùi rượu,tay KHAI MÙI LỒN.Hoan hô bá phaxuca đã đăng bài viết này theo tôi 2 câu ca dao trên là hay nhất nền thi ca Việt Nam từ cổ chí kim.Chuyện ĐỊT NHAU là đè tài muôn thưở muôn năm của loài người.Lại ngọc Oánh.
Trả lờiXóaHello, just wanted to tell уou, I enјoyed this рost.
Trả lờiXóaIt waѕ practical. Keep on рoѕting!
My homepagе Lloyd Irvin
Hay thì cũng không hay lắm,được cái thô nhưng thật; đúng là "Lồn dại hại tru", các bác viết kiểu này làm hư các cháu!
Trả lờiXóa