Thứ Năm, ngày 05 tháng 7 năm 2012

Chuyện tào lao: “THANH NIÊN NHƯ TÔI LÀ MẤT NƯỚC!”


                                                                                      Fa- Xu- Ca
Hôm nay đọc trang bác Nguyễn Thông thấy có bài thơ “Ai cũng hèn như tôi thì còn gì đất nước?”, chợt nhớ chuyện thời chống Mỹ.
Thời ấy dân ta rất ghét những anh bộ đội đào ngũ, kể cả “B quay” và “chưa B đã quay”. Thời ấy, mặc dù làng trên xóm dưới chỉ còn toàn đàn bà, người già và trẻ con, nhưng mấy tay bộ đội đào ngũ thì bị tẩy chay. Không nhà nào gả con gái cho bộ đội đào ngũ và các cô gái cũng chỉ xem mấy tay này bằng nửa con mắt. Cả xã hội như vậy, không ai chấp nhận sự hèn nhát, người ta coi hèn nhát cũng như phản bội. Thái độ đó là nhất quán, quyết liệt và tự nhiên, không cần lên gân gì cả.
Năm 1971 mình vào cấp ba, phải đi học xa nhà bảy tám cây số. Toàn phải dậy rất sớm đi bộ, vì nhà nghèo chưa có xe đạp. Từ làng mình phải đi qua một cánh đồng, qua làng Nội Trung, rồi mới lên đường tỉnh lộ ra trường. Đoạn đi qua cánh đồng là sợ nhất, vì lúc ấy trời còn tối, lại phải qua một cái giếng đất rất to. Người ta đồn rằng cái giếng này có rất nhiều ma, nhất là ma con nít. Hôm nào có hai ba đứa cùng đi thì không sợ lắm, nhưng những hôm chỉ có một mình thì đúng là trống ngực đánh hơn to trống làng mỗi khi đi qua cái giếng này. Thế nhưng, bỗng nhiên một dạo mình đi qua đây mà không sợ nữa. Dạo đó, cứ vào lúc mình đi học cũng là lúc có hàng chục thanh niên từ làng Nội Trung chạy rầm rập trên con đường quanh làng rồi chạy sang làng mình. Vừa chạy họ vừa đồng thanh hô rất to: “Một, hai! Một, hai!Thanh niên như tôi là mất nước! Một, hai! Một hai!Thanh niên như tôi là mất nước!”. Ban đầu cũng ngạc nhiên không hiểu họ hô thứ khẩu hiệu gì mà quái lạ thế? Về sau mới biết, té ra đó là những anh bộ đội đào ngũ, được thu dung các nơi tập trung về đây học tập trước khi trở lại chiến trường.
Hơn bốn mươi năm rồi mới nhớ lại chuyện này. Nhớ, rồi lại lẩn thẩn: Liệu bây giờ mà xẩy chuyện, không biết có còn đoàn người nào vừa chạy vừa hô: “Như tôi là mất nước” không ta?

7 nhận xét:

  1. Họ làm lãnh đạo hết rồi . Không lẽ bắt họ la "làm lãnh đạo như tôi là đụng đâu mất đó, nói gì tới nước"?

    Trả lờiXóa
  2. Hen nhac thi bi khinh khi .Lieu minh hy sinh ca trieu nguoi den nay day de cho mot lu cho Hen nhac voi giac ma ha hiep nhan dan.Vay nay Can nhieu nguoi ANH HUNG diec Lu cho HEN NHAC .nhieu lam

    Trả lờiXóa
  3. "Làm lãnh đạo như tôi là sướng nhất"
    P/s: Còn kệ cha chúng nó!

    Trả lờiXóa
  4. bữa nay không ai ngu mà chạy và hô thế đâu, đi tù còn hơn bán mạng cho kẻ khác hưởng lợi. Mình chết thì uổng mạng, còn những kẻ phè phỡn ăn của dân chúng vẫn nhởn nho thôi

    Trả lờiXóa
  5. Và ngày nay một số không nằm trong diện thu dung đó,niềm kiêu hãnh của một thế hệ lại đang phải tất bật chạy lên chạy xuống(chứ không phải chạy tiền)để làm thủ tục huân huy chương hoặc chế độ chống Mỹ đó anh Fa ơi.Đến khi nhận được Huân chương rồi cũng phải bỏ tiền túi ra mua khung đấy.

    Trả lờiXóa
  6. Anh có bài thơ" giao mùa" rất hay, tâm trạng của con người trước sự đổi thay của đất trời, sao ko thấy in ra? Thơ triết lý, triết học với cuộc đời bây giờ nhiều quá, thiếu chất thơ, đọc ko hiểu,căng thẳng, ko muốn đọc, ko dám đọc thơ "ní nuộn".

    Trả lờiXóa
  7. Đọc chuyện này mới nhớ năm 1981-1982 gì đó, trong xã có mấy tay thanh niên đánh bài ăn tiến, nghe đâu cũng nhiều tiền lắm. CA xã theo dõi bắt được, Anh Hộ trưởng ban CA xã rất nghiêm khắc, bắt 2 ngưới khiên một cái mâm xe tải lớn nặng cũng vài chục ký, bên trong bỏ duy nhất 1 con bài, bắt đầu khiên từ UBND xã đến nghĩa trang khoảng 3km để chôn, điều đặc biệc là người đi sau phải cầm búa gõ vào cái mâm kếu rõ to, tiếp tới cả 2 đồng thanh hô to: "thanh niên như tôi là mất nước". Bốn cặp khiên 52 con bài đi chôn mất hết cả ngày, mọi người đi xem cười muốn bể bụng. Nạn đánh bài trong xã tôi chấm dứt từ đó. Bây giờ mả xử kiểu đó chắc là vi phạm nhân quyền phải không bác Fa

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.