Fa-
Xu- Ca
Vài tuần nay cư dân mạng rất hào hứng với dòng thơ Thế
sự của bác Thái Bá Tân (thaibatan.com). Mình cũng rứa. Bọ Lập gọi đó là “khẩu
thơ”, để đối sánh với “khẩu văn” do Bọ phát minh. Mong hai bác cứ “xuất khẩu”
đều đều, cho bọn em đọc khoái khẩu, nghe khoái nhĩ, nghĩ...đau tâm.
Rất tâm đắc với bác Thái Bá Tân ở tất cả các bài, về
tất cả các vấn đề nêu ra. Nhân chuyện bác nói đến quốc thể trong bài Tự bạch:
“Tôi đi bốn mươi nước/ Làm gì và đi đâu/ Liên quan đến cái xấu/ Tôi bảo tôi
người Tàu”, mình nhớ lại chuyện của mình.
Năm 1987, 1988 mình sang Liên Xô theo một lớp bồi
dưỡng ngắn hạn. Trường mình học ở số 9 Khapxcaia, Matxcova gần ga metro
Shabalopxcaia. Đây là một phân hiệu quốc tế của Học viện An ninh Quốc gia Liên
xô, mang tên Dzeczinski. Trong trường có đủ loại học sinh các nước xã hội chủ
nghĩa khi đó, như Tiệp, Lào, Campuchia, Triều Tiên, Cu Ba...Hầu như ở đâu cũng
vậy, dân Việt mình chơi rất thân với Cu Ba. Tuy ngắn hạn nhưng mình cũng kịp quen
với một anh chàng Cu Ba, chỉ nhớ tên là Hoan. Tiếng Nga hai bên cũng chỉ phọt
phẹt như nhau, song cử chỉ thì thân tình lắm. Thế nhưng, chán nhất là mỗi lần
đi tắm ở nhà tắm tập thể. Nhìn mấy tay Cu Ba “cao to đen hôi”, thằng nào thằng
ấy sở hữu những khẩu đại bác lừng lững, thì mấy thằng Việt mình toàn phải lẻn
vào góc tắm. Đã thế tay Hoan này cũng không tha cho mình. Nó cứ gọi bạn bè nó,
và chỉ vào chỗ thằng cu của bọn mình mà nói giọng dè bỉu: “Ôi , Vietnam ,
karandasi”. Nó nói của mình chỉ như cái bút chì! Tức quá! Tinh thần dân tộc
“bốc lên ngùn ngụt”, mà cũng chả ăn thua gì! Đành phải tìm cách chơi lại chúng
nó. Khi bọn Cu Ba hỏi tiếng Việt chào nhau như thế nào, bọn mình toàn bày bậy.
Thế nên, cứ gặp dân Việt là mấy tay Cu Ba lại “Ê, Vietnam , chintu!” (Chim to!). Nghe
chúng chào thế mấy thằng “bút chì” cũng sướng như ... AQ. Hôm chào về nước,
Hoan tặng mình một hộp xì gà La Habana. Anh ta lấy ra một chiếc, lại làm động
tác so sánh với cái “bút chì” của mình, rồi nhún vai, lắc đầu. Tức thế!
Hôm xuống Leningrat (Xanh Petecbua) tham quan bọn mình
được bố trí ở một khách sạn khá sang trọng, gần quảng trường có tượng Pi e đại
đế cưỡi ngựa nổi tiếng. Tối hôm ấy mình và anh Phan Đức Dư “tăm” được một cửa
hàng bán chậu nhôm. Hai tên sướng quá đánh luôn mấy chục chiếc, thuê ta xi chở
về. Lúc ấy đêm đã khuya lắm. Hai anh em hì hục kéo, vác cả đống chậu to tướng
vào khách sạn. Mặt mũi thì xấu xí, quần áo thì cũ kĩ mà trong lòng sục sôi ý
chí làm giàu. Hình ảnh này chắc không đẹp mặt cho quốc thể lắm. Đang khệ nệ
mang vác như vậy thì mấy tay bảo vệ người Nga đứng ở quầy lễ tân chỉ chỉ, trỏ
trỏ và hất hàm hỏi ra vẻ chế nhạo: “Ê! Vietnam ?”. Mình đáp ngay, không do
dự: “Nhet! Camputri!” (Không phải! Căm pu chia!). Anh Dư bật cười: “A, thằng
này khá. Chúng mình phải giữ quốc thể chứ!”
Mấy chục năm trôi qua, hôm nay đọc bác Thái Bá Tân mới
biết các vị tiền bối đi trước cũng làm như rứa cả. Và, sau mình chắc cũng rứa
thôi...
Hỡi ôi! Bao giờ thì con dân nước mình không phải giữ
quốc thể bằng mấy cái “mẹo cứt gà” này ta?
Hóa ra đàn ông nước Việt mình đến cái" tỉnh tình tinh" cũng hèn các bác nhỉ ? Hí ...hí...hí
Trả lờiXóaso với dân Âu Phi thì chắc "bút chì", cống rãnh sóng sánh với đại dương nhưng cùng nòi da vàng thì chắc cũng ngang ngang với bút của Nhật Bản, Trung Quốc bác Sơn ạ.
XóaQuan trọng là chất lượng!
Trả lờiXóaCám ơn Bác Fa-xu-ca đã nhắc lại chuyện cũ. Câu chuyện của Bác kể giống hệt chuyện xảy ra với chúng tôi vào cuối năm 1986 tại thành phố Pô-tri (phía tây Gruzia bây giờ). Lúc đó chúng tôi cũng tham gia một lớp bồi dưỡng ngắn hạn tại thành phố này.
Trả lờiXóanhục như con trùng trục
Trả lờiXóa