Fa – Xu - Ca
Hồi năm một nghìn chín trăm đã lâu, cu Bất tốt nghiệp
Đại học Sư phạm, được tuyển vào Công an, về dạy văn hóa ở Trường Sơ cấp Công an
Nghệ Tĩnh. Trường này khi đó đóng ở thị xã Hà Tĩnh. Hắn kể cuối năm học nhà
trường tổ chức liên hoan. Hắn cùng với một học viên được cử đi Kỳ Anh mua bò.
Mua bò xong hai thầy trò diện đồ cảnh sát giao thôn vàng chóe, dắt bò ra đường
đón xe tải để chở bò về thị xã. Khốn nỗi con bò nhà quê không quen và không
chịu đi xe ô tô. Mấy lần cứ đưa lên là nó lại nhảy xuống. Cực chẳng đã, hai
thầy trò đành dắt bò, dọc theo quốc lộ Một về trường. Trời nắng chang chang, bò
vàng, người vàng, cứ thế tám chân mải mốt cuốc bộ năm mươi cây số từ Kỳ Anh về
thị xã.
Đã thế, hồi ấy lại đang ngăn sông cấm chợ, đâu có dễ
gì đưa được bò từ địa phương này sang địa phương khác. Dù diện cảnh phục nhưng
thầy trò nhà Bất cũng vất vả lắm mới vượt qua được các trạm gác dày đặc dọc
đường khi đó. Hắn kể trong các trạm gác thì trạm gác của dân quân ở Cẩm Xuyên là
nghiêm khắc nhất. Bất đã xuất trình hết thẻ đỏ Công an đến giấy đi đường, giấy
giới thiệu của nhà trường, nhưng mấy tay dân quân đeo băng đỏ vẫn đòi kỳ được
những giấy tờ khác chứng minh con bò cái này là bò của Bất. Theo “nhà sử học”
của phòng tôi, anh Ngô Trí Sinh thì trong giờ phút sinh tử đó, cu Bất đã rút ra
một tờ giấy có in hoa văn rất đẹp, đặt lên bàn trạm trưởng, dõng dạc nói: “Tôi
có Giâý đăng ký kết hôn đây!”. Trạm trưởng soi xét rất kỹ, cuối cùng phán: “Chính
chủ! Cho đi!”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét