Thứ Tư, ngày 29 tháng 2 năm 2012

TRÒ CHUYỆN VỚI CỦ CẢI


                                                                                  Fa - Xu - Ca
- Thưa anh Củ Cải!
- Trời đất! Anh làm tôi suýt ngất vì sung sướng. Xưa nay người ta chỉ biết gọt vỏ, băm vằm tôi chứ có ai thưa gửi gì với tôi đâu. Ấy, nhưng thái độ lịch sự bất ngờ của anh khiến tôi bắt đầu cảnh giác rồi đấy.
- Anh mà cũng biết nghi ngờ và cảnh giác ư?
- Sống với loài người thì mọi sự cảnh giác đều không thừa.
- Anh nói thế làm tôi, một đại diện cho loài người cũng cảm thấy chạnh lòng…
- Tôi có cần xin lỗi không nhỉ? Vì loài người các anh có hai câu rất hay: “sự thật mất lòng” và “mất lòng trước được lòng sau”. Mà tôi thì muốn rốt cục khi tiêu hóa tôi các anh phải an toàn, nói trắng ra phải được chính bộ lòng các anh chấp nhận.  Khi các anh tiêu hóa tôi, các anh sẽ không lo về an toàn thực phẩm. Anh thấy đấy, có rất ít vụ ngộ độc thức ăn là củ cải.

- Đúng! Anh nói như một triết gia, một triết gia thẳng thắn.

Thứ Ba, ngày 28 tháng 2 năm 2012

PCI 2011: TỪ NGHỆ AN NGÓ SANG HÀ TĨNH


                                                                                 Phạm Xuân Cần
      Vừa qua Phòng Công nghiệp và Thương mại Việt Nam đã công bố Chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh năm 2011. Theo đó, với số điểm là 55,46 Nghệ An đã từ vị thứ 54 năm 2010, lên vị thứ 49 trên bảng xếp hạng. Và, quan trọng hơn, sau bốn năm “sa chân”  xuống và “giữ vững vị trí” ở nhóm trung bình, năm nay Nghệ An đã "đoàn văn vươn" lên được nhóm tỉnh khá, dù rằng cũng đang nằm ở gần cuối nhóm này. Kết quả tuy còn rất khiêm tốn này đã ghi nhận những cố gắng và hiệu quả của hệ thống chính quyền sau hơn một năm thực hiện Đề án nâng cao năng lực cạnh tranh cấp tỉnh. Kết quả đó chứng minh một điều: nếu thực sự cầu thị và cố gắng thì việc cải thiện vị thứ trên bảng xếp hạng của tỉnh là điều có thể.
Trong các trận bóng đá, đội bóng cho rằng trọng tài thiếu khách quan hầu như bao giờ cũng là đội thua. Tương tự như vậy, cách đây ba bốn năm khi nói đến PCI, với vị thứ rất thấp của Nghệ An còn có nhiều vị lãnh đạo cho rằng chỉ số này không khách quan, thiếu chính xác. Và, trong khi thảo luận giải pháp nâng cao năng lực PCI của tỉnh, thậm chí còn có người nửa đùa, nửa thật nói  rằng: “muốn cải thiện chỉ số PCI, phải cải thiện quan hệ với VCCI!”. (Nói trắng ra là phải…chạy!). Chính thái độ đó, quan điểm đó đã làm cho Nghệ An khi đã sa chân xuống nhóm trung bình, thì “yên vị” ở đó đến bốn năm liền! Chính vì thế sự trở lại nhóm khá của Nghệ An năm nay trên bảng tổng sắp PCI có nguyên nhân đầu tiên là sự cải thiện về nhận thức của lãnh đạo.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 2 năm 2012

THÂN PHẬN CẤP PHÓ


Faxuca: Từ đầu vụ Tiên Lãng tôi đã chú ý đến vị phó chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng qua một vài thông tin ít ỏi. Cứ định viết một bài về ông, qua đó nhắn nhủ đôi điều về thân phận cấp phó mà bận quá chưa viết được. Nay xin cop bài này về, cũng là thêm một tiếng nói chia sẻ với ông và những người đang giữ chức phó như...tôi!

Những điều chưa biết về vị Phó Chủ tịch Tiên Lãng vừa bị cách chức 

 Thứ hai 27/02/2012 06:52
.
(GDVN) – Là người đầu tiên phản đối quyết định cưỡng chế từ 2010 nên việc ông Nguyễn Văn Khanh trở thành Trưởng ban cưỡng chế là điều băn khoăn của nhiều người.
.
Những ngày đầu tiên sau quyết định cách chức 2 ông Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND và ông Nguyễn Văn Khanh – Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, người dân nơi đây bàn rất nhiều vấn đề xung quanh sự kiện này. Trong đó, câu chuyện về ông Nguyễn Văn Khanh có lẽ là câu chuyện khiến nhiều người cảm thấy tiếc nhất.
Ông Nguyễn Văn Khanh
Theo lời anh N.V.T (Bắc Hưng, Tiên Lãng), một chủ đầm nuôi trồng thủy sản, ông Khanh là một trong những cán bộ được lòng dân nhất trong bộ máy chính quyền huyện. Đồng thời, đây cũng là vị cán bộ thường xuyên về các xã để theo dõi tình hình công việc và gần gũi, lắng nghe người dân nhất. Chính vì thế, khi biết ông Khanh trở thành Trưởng ban cưỡng chế đầm ông Vươn, ông T cảm thấy bất ngờ và buồn.

BÍ THƯ TỈNH ỦY NGHỆ AN NGHĨ SAO?

Faxuca: Mấy ngày cuối tuần vừa rồi có hai cuộc nói chuyện gây chấn động dư luận. Ấy là cuộc nói chuyện nổi...tai tiếng của Bí thư Thành ủy Hải Phòng và cuộc đối thoại được chú ý của Bí thư Thành ủy Đà Nẵng. Chưa hẳn tôi đã tin tất cả những gì ông Bá Thanh nói, càng chưa tin ông sẽ làm hoàn toàn như ông nói. Nhưng ấn tượng mạnh nhất với tôi đó là sự công khai minh bạch. Phải là người như thế nào, đã làm được gì mới có được bản lĩnh đó. Theo sử sách, vào năm 1936 sản lượng tiêu thụ điện của Đà Nẵng chỉ bằng một nửa của thành phố Vinh. Hiện nay thì sao? Trong sự bứt phá ngoạn mục của Đà Nẵng gần đây có dấu ấn của ông Bá Thanh. Trong lúc đó dân Hải Phòng lại đang gọi thành phố của mình là...thị xã. Vào Đà Nẵng nhiều lần, tôi nghe dân (chủ yếu là người lao động nghèo) khen ông nhiều hơn là chê. Khi cop bài này về và đặt đầu đề mới "Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An nghĩ sao?", tôi chưa biết câu trả lời. Nhưng tôi biết chắc chắn nhiều vị lãnh đạo khác sẽ nói: Đà Nẵng khác, Nghệ An khác, Hải Phòng lại càng khác nữa. Đó là câu trả lời dễ nhất, mà thực chất là từ chối trả lời...Hy vọng lần này tôi sai!
Nghe ông Nguyễn Bá Thanh nói chuyện làm quan
                                                      Nguyễn Thế Thịnh
Sáng nay, ở các quán café, người ta dán mắt vào màn hình để xem ông Nguyễn Bá Thanh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng nói chuyện với 4.000 cán bộ từ phòng, ban, xã phường trở lên. Cuộc nói chuyện được trực tiếp truyền hình trên DRT.
Trong  3 tiếng rưỡi, ông Nguyễn Bá Thanh công khai toàn bộ "nội tình" của TP, trên tất cả các lĩnh vực, kể cả công tác cán bộ vốn được coi là vấn đề nhạy cám xưa nay.

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 2 năm 2012

BÍ THƯ THÀNH ỦY HẢI PHÒNG NÊN TỪ CHỨC!


                                                                   Phạm Xuân Cần
Mấy hôm trước tôi đã viết bài “Bí thư Thành ủy Hải Phòng có bị gì không?”. Trong bài đó mặc dù đã cố gắng lý giải hành vi của ông Thành, nhưng không thể, đành đặt ra câu hỏi không biết vị này “có bị gì không?” . Hôm nay, nghe đoạn clip bài nói chuyện của ông Thành tôi càng kinh ngạc và thú thật…kinh sợ hơn. Tôi không thể hình dung nổi một con người như thế, với ngôn ngữ ấy, với nhân cách ấy lại là linh hồn chính trị của một thành phố lớn. Phải cố gắng lắm mới hiểu được ông ta muốn nói gì trong những lập luận rối rắm, với vốn từ vựng nghèo nàn, với lối diễn đạt ngắc ngứ. Chỉ có một thứ rõ nhất bộc lộ qua đoạn clip ngắn ngủi ấy: kiến thức và văn hóa nông cạn! Đã thế, lại trịch thượng và bốc đồng. Xem và nghe ông nói không khó đọc ra bóng dáng một anh chàng cảnh sát ẩn sau cái vẻ ngoài của một cán bộ cao cấp! (Xin lỗi các đồng chí cảnh sát chân chính!). Nhân đây cũng xin nói thêm, tôi và rất nhiều người nữa không hiểu nổi cái “gu gờ chấm Tiên Lãng” ông nói là cái gì?

Thứ Năm, ngày 23 tháng 2 năm 2012

NHỮNG “NÚT THẮT” TRONG ĐIỀU HÀNH KINH TẾ Ở NGHỆ AN – NHÌN TỪ CHỈ SỐ NĂNG LỰC CẠNH TRANH CẤP TỈNH (PCI)


                                                                                       Phạm Xuân Cần
PXC: Hôm nay nghe tin xếp hạng chỉ số Năng lực cạnh tranh cấp tỉnh của Nghệ An đã từ hạng 54 lên hạng 49. Mừng cho tỉnh nhà. Nhưng chắc chắn vẫn còn nhiều chuyện để lo, nhiều việc phải làm. Xin đăng lại bài này, viết năm 2011.
Chỉ số Năng lực Cạnh tranh cấp tỉnh (PCI – Provincial Competitiveness Index) được sử dụng như một công cụ quan trọng để đo lường và đánh giá công tác quản lý và điều hành kinh tế của 63 tỉnh, thành phố Việt Nam trên các lĩnh vực có ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của khu vực kinh tế dân doanh. Cho đến nay PCI bao gồm 9 chỉ số thành phần: 1.Chi phí gia nhập thị trường, 2. Tiếp cận đất đai và sự ổn định trong sử dụng đất, 3. Tính minh bạch và tiếp cận thông tin, 4. Chi phí thời gian để thực hiện các quy định của nhà nước, 5. Tính năng động và tiên phong của lãnh đạo tỉnh, 6. Chi phí không chính thức, 7. Dịch vụ hỗ trợ doanh nghiệp, 8. Đào tạo lao động, 9. Hỗ trợ pháp lý.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 2 năm 2012

“NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG”


                                                                                       Phạm Xuân Cần
      Xưa nay việc lãnh đạo cấp trên về thăm và làm việc với cấp dưới là bình thường. Đó là hoạt động kiểm tra của cấp trên, qua đó thấy rõ hơn thực tế, kiểm nghiệm, đánh giá lại mức độ đúng sai, hay, dở của những chủ trương từ cấp trên đưa xuống, đồng thời phát hiện những vấn đề phát sinh để tiếp tục hoàn thiện, hoặc đưa ra chủ trương, chính sách, giải pháp mới. Ngoài ra cũng có những chuyến đi mang tính chất lễ nghi, để khẳng định, nhấn mạnh một quan điểm, chủ trương, hoặc thăm hỏi, chia sẻ với nhân dân khi có thiên tai, thảm họa. Đó cũng là dịp, là cơ hội để địa phương báo cáo tình hình, đề xuất ý kiến, nhằm tranh thủ được nhiều hơn sự chỉ đạo, ủng hộ, giúp đỡ của cấp trên.
      Suy cho cùng những cuộc thăm, làm việc như thế là trách nhiệm, là bổn phận của cả cấp trên và cấp dưới. Hoàn toàn không phải là đặc ân của cấp trên ban phát cho nơi này, nơi khác.
Thế nhưng không rõ từ bao giờ, chắc cũng chỉ mới mươi năm trở lại đây thôi, cứ mỗi dịp có lãnh đạo Đảng, Nhà nước về địa phương thăm và làm việc là y như rằng trống giong cờ mở, là băng rôn, khẩu hiệu chào mừng treo la liệt dọc đường, khách sạn, trước và trong hội trường, phòng họp; là rồng rắn xe đón và đưa đoàn tận “biên giới” của tỉnh, cho đến khi “bàn giao” đoàn cho tỉnh bạn mới thôi…
        Có thể khẳng định rằng trong các văn bản về lễ nghi nhà nước, hay các nguyên tắc về công tác cảnh vệ không có quy định nào bắt buộc phải làm như vậy cả. Các vịlãnh đạo Đảng, Nhà nước chắc không phải ai cũng hài lòng với những lễ nghi tung hô thái quá như thế. Nhân dân thì đương nhiên không ủng hộ những thủ tục rình rang kiểu này. Thế mà không hiểu sao, những lễ nghi hầu như chỉ dành cho ngoại giao ấy lại nghiễm nhiên đi vào cả lĩnh vực nội trị. Cứ như là có một sự ngầm định nào đó, rồi tỉnh này “noi gương” tỉnh kia, địa phương này “học tập” địa phương khác, hễ cứ có lãnh đạo cấp trên về làm việc là y như rằng lại “Nhiệt liệt chào mừng…!” Bình thường sự tung hô thái quá đó đã khó coi, những lúc lãnh đạo đi chỉ đạo hay thăm hỏi thiên tai, thảm họa thì “nhiệt liệt chào mừng” lại càng phản cảm hơn. Nó làm cho khoảng cách giữa cấp trên và cấp dưới, giữa lãnh đạo và nhân dân càng thêm phần xa cách. Thậm chí nó gợi người ta nhớ lại cảnh đón rước vua chúa tưởng chừng chỉ còn có trong phim cổ trang.
      Chắc nhận thấy điều đó, trước đây một vài vị lãnh đạo đã yêu cầu địa phương không được “nhiệt liệt chào mừng”, cũng như bày vẽ các thủ tục, lễ nghi không cần thiết. Thế nhưng, đó chỉ là cá biệt. Do chưa có quy định cụ thể, nên với những người khác, địa phương vẫn cứ theo nếp cũ mà đưa, mà đón, mà “bàn giao”, mà “nhiệt liệt”...
oTrong
Từ lâu TBT Nguyễn Phú Trọng đã "nói không" với "nhiệt liệt chào mừng"

       Gần đây Ban Bí thư Trung ương Đảng đã chính thức yêu cầu: khi các đồng chí lãnh đạo đảng và nhà nước đến thăm và làm việc với địa phương, đơn vị, không được treo khẩu hiệu "nhiệt liệt chào mừng..." ở ngoài và trong nơi làm việc của lãnh đạo với địa phương, đơn vị. Việc này cần thực hiện thống nhất và thực hiện ngay trong toàn bộ hệ thống chính trị từ trung ương đến cơ sở.
       Như vậy, một tiền lệ không đẹp, không do ai quy định nhưng đã tồn tại hàng chục năm nay, sẽ được chấm dứt bởi một yêu cầu chính thức từ cấp lãnh đạo tối cao của Đảng. Không hẳn với quy định mới này lãnh đạo sẽ gần dân hơn, cấp trên sẽ sát cơ sở hơn, nhưng dù sao đó là một động thái quan trọng và cần thiết, nó khẳng định một điều: cuộc sống cần sự thực chất, gia dụng hơn là những thứ màu mè, những sáo ngữ tung hô.
       Chính vì vậy, chủ trương bỏ “nhiệt liệt chào mừng” đã và đang được công luận và nhân dân khắp nơi “nhiệt liệt chào mừng”!


      Ghi chú:
      Chỉ có Công An Hà Tĩnh và Công An Nghệ An là vẫn "nhiệt liệt"!


Bộ Trưởng Bộ Công an kiểm công tác đảm bảo ANTT tại Hà tĩnh: <
<

Ảnh: Bộ trưởng Bộ Công An làm việc tại CA Hà Tĩnh và CA Nghệ An ngày 19 và 20/2/2012.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 2 năm 2012


Nguyên ủy viên thường vụ Thường trực Bộ Chính trị Phạm Thế Duyệt nhận định ‘VỤ TIÊN LÃNG NGUY HIỂM HƠN VỤ THÁI BÌNH”


Cu Vinh tặng sách, uống rượu và tâm sự cùng ông Phạm Thế Duyệt

Chiều nay mình gọi cho anh Tiên con trai bác Duyệt hỏi Cụ ở nhà không. Anh Tiên nói có có, Vinh tới đi. Mình tới. Ông ra tới cổng cầm tay mình, lâu quá mới gặp Vinh, khỏe không em. Mình tặng cuốn sách, nói, em có cuốn sách mới ra tặng anh. Ông Duyệt tự pha hai cốc rượu to, đặt lên bàn. Nói uống đi Vinh.

Thứ Hai, ngày 20 tháng 2 năm 2012

ĐÚNG LÀ ĐẢNG HẢI PHÒNG THẬT!


NGUYỄN QUANG LẬP
Khi mình viết bài Đảng Hải Phòng (tại đây!) có anh bạn học thời phổ thông ( bây giờ làm to tổ bố) nhắn tin, nói ông cực đoan bỏ mẹ. Làm gì có Đảng Hải Phòng. Thời Hà Trọng Hòa thông tin bưng bít mới có Đảng Thanh Hóa, bây giờ mạng méo tràn ngập, thông tin nhạy bén, chẳng ai to gan dám “lập” Đảng riêng đâuTất nhiên mình cãi lại, nó cũng không chịu, cãi qua cãi về cả trăm tin nhắn, cãi mỏi tay rồi huề, hi hi.
Cái lý của anh bạn mình là: dù các ông Hiền, Liêm, Ca, Khánh, Thoại, cả ông Điền nữa, dám to gan đem nạng chống trời mà ông Thành bí thư vững vàng thì họ chẳng làm gì tốt. Nó còn mắng mình, nói mày biết đéo gì. Tao từng làm việc với ông Thành tao biết, lão là kẻ có học, ngu gì a dua theo mấy đứa chân đất mắt toét. Nó nói thế thì mình tịt, vì mình chẳng biết ông Thành là méo hay tròn. Nếu không có vụ Tiên Lãng, cầm chắc đến chết mình vẫn không biết ông Thành là ai.

BÍ THƯ THÀNH ỦY HẢI PHÒNG “CÓ BỊ GÌ KHÔNG’?


                                                                                            Phạm Xuân Cần
Khi ông Chuân, Trưởng ban Tuyên Giáo huyện ủy Tiên Lãng rao giảng trước 300 đảng viên cốt cán của thị trấn rằng: chính quyền Tiên Lãng đúng, báo chí và các nhà cách mạng lão thành sai, chuyên gia, trí thức sai và bị bọn xấu lợi dụng, tôi tức lắm. Nhưng, dù sao cũng còn nghĩ được cớ để bào chữa cho ông ta: Tuyên giáo là thế, “ăn theo nói leo”, khác thế nào được (oái ăm thay, tôi cũng từng làm công việc của tuyên giáo và được đánh giá không đến nỗi nào!).

Thứ Năm, ngày 16 tháng 2 năm 2012

THIẾU TƯỚNG PHẠM CHUYÊN: "CHẢ CÓ GÌ XẤU HỔ KHI THUA DÂN"


Faxuca: Tôi đã gai cả người khi đọc câu trên của Thiếu tướng Phạm Chuyên, nguyên Giám đốc Công an Hà Nội. Ông Phạm Chuyên là người mà tôi hết sức ngưỡng mộ. Ông đã từng là thủ khoa khóa đầu tiên của Đại học An Ninh, làm thư ký riêng cho Cố Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn. Vợ ông là bà Trinh, làm ở phòng Tư liệu của trường ĐHAN, một người đẹp nổi tiếng của trường. Ông Chuyên đúng là một vị tướng nhân văn.

Ba vị tiên chỉ nói về Tiên Lãng


từ trái sang: NSND, đạo diễn Đào Trọng Khánh; thiếu tướng Phạm Chuyên; nhà thơ Thi Hoàng (ảnh: Nguyễn Thông, chụp 10.2.2012)
NGUYỄN THÔNG
Khi biết tôi đang ở Hải Phòng, lại vừa đi Tiên Lãng về, ông bạn tôi, một quan năm an ninh nhưng rất đàng hoàng gọi điện bảo có đi nữa không. Tôi rằng Tiên Lãng lúc này tới bao nhiêu lần cũng chả đủ nhưng hôm nay mưa rét, quan anh tính sao. Bạn tôi nói, thế thì cùng đi với anh Chuyên nhé, sẽ có dịp gặp một số nhân vật đặc biệt đấy, chỉ cần ông trả phí bằng sự thông thạo đường đi lối lại đất Tiên Lãng thôi.

Thứ Tư, ngày 15 tháng 2 năm 2012

GẦN 200 NÔNG DÂN MẤT ĐẤT Ở HÀ NỘI, HƯNG YÊN VỀ TIÊN LÃNG HỌC TẬP KINH NGHIÊM?

10 giờ sáng ngày 15/2, bất ngờ có hai đoàn nông dân gần 200 người  thuê nhiều xe khách từ Hưng Yên và Hà Nội về thẳng vùng đầm hồ gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, bà con đều quê ở xã Phụng Công, xã Xuân Quang, xã Cựu Cao huyện Văn Giang thuộc tỉnh Hưng Yên và bà con tổ dân phố Trung Bình, Dương Nội, Hà Đông ( Hà Nội), họ đều là những nạn nhân bị chính quyền cưỡng chế thu hồi đất một cách bất công, đã đâm đơn kiện nhiều nơi nhưng vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng

Ông Trương Văn Kỉnh, xã Phung Công, Văn Giang tỉnh Hưng Yên đại diện bà con nói: ba xã chúng tôi có hơn 1800 hộ đều ở trong hoàn cảnh bị chính quyền cưỡng chế đất bất công, không minh bạch, không thảo đáng để xây dựng dự án Khu đô thị EcoPark. Chúng tôi đã khiếu kiện từ năm 2004 đến nay, nhiều lần đã bị các đối tượng xấu de dọa, tấn công, uy hiếp nhưng chúng tôi vẫn cương quyết theo kiện đến cùng.

MAY MẮN ĐOÀN VĂN VƯƠN


                                                                                 Phạm Xuân Cần
Sau hơm một tháng chờ đợi và tranh đấu căng thẳng, cuối cùng vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng cũng đã đi đến hồi kết, một cái kết được coi là có hậu. Rốt cục dù đang trong chốn ngục tù, nhưng anh em nhà họ Đoàn cũng đã được nhẹ nhõm phần nào. Vì, cuối cùng người đứng đầu Chính phủ cũng đã có những kết luận và chỉ đạo xử lý vụ việc được coi là có tình, có lý. Vì, cuối cùng các quan chức địa phương, những người đã buộc anh Vươn phải lên tiếng… súng đã bị đình chỉ chức vụ và đang chờ trả giá. Vì, cuối cùng những mảnh đầm nuôi trồng thủy sản, nơi máu, mồ hôi và nước mắt của anh và hàng chục chủ đầm đã đang có cơ hội trở về với chủ để tiếp tục hồi sinh. Chắc còn nhiều gian nan, bất trắc, nhưng ở Tiên Lãng công lý cũng đã có một cơ hội để thực thi.

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 2 năm 2012

GIAN NAN MƯỜNG ẢI

Faxuca: Đầu xuân, chuyến xuất hành đầu tiên lại là lên Kỳ Sơn, vào Mường Ải. Vẫn là con đường khổ ải của hai ba năm trước. Có khác chăng là nó khó đi hơn, vì hậu quả của cơn lũ lịch sử năm 2011 vẫn còn chưa khắc phục hết. Vẫn là những khuôn mặt lam lũ và trễ nải quanh những nếp nhà sàn. Vẫn là những túp lều quanh ngôi trường tiểu học - mô hình "bán trú dân nuôi" nổi tiếng. Vẫn là gian nan Mường Ải...
Bản người Khơ Mú

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 2 năm 2012

VA LEN TIN QUANH NĂM


                                                                       CÔNG NÔNG
- Bác Nông không tặng hoa hồng với lại sô cô la cho bác gái à?
- Ô hay, ngày gì mà tặng? Mồng 8 tháng ba thì chưa tới?
- Bác đúng là… “âm lịch” thật! Ngày lễ tình nhân 14 tháng hai chứ ngày gì nữa!
- À, cũng nghe bọn trẻ nó kháo nhau như thế, chứ tuổi tác như mình, lại theo “nông lịch”, biết len tin, len tiếc là gì.
- Thời buổi hội nhập với lại toàn cầu hóa, bao nhiêu là tinh hoa văn hóa nhân loại ùa vào, nào “Va len tin”, nào “Ha lô guyn”, nào “Các na van”, mình phải biết chứ. Như bác là lạc hậu to rồi đấy. Kiếm cái gì mà tặng bác gái đi!
- Thôi thì tớ chịu tiếng là bảo thủ, lạc hậu, chứ không theo được cái món sô cô la với hoa hồng của các chú. Hao lắm! Mà, cái gì chứ cái khoản tình yêu thì Việt Nam mình thiếu gì lễ hội hay mà các chú lại cứ bắt chước người Tây?
- Thì cũng chỉ được mỗi cái chợ tình ở Sa pa, nhưng nay cũng đã “sân khấu hóa” vào tối thứ bảy hàng tuần rồi.
- Này, còn có chợ tình Khâu Vai ở Hà Giang. Mỗi năm “họp” một lần vào dịp cuối xuân giành cho những đôi giang dở, yêu nhau mà không lấy được nhau. Hàng năm cứ dịp ấy người cũ gặp nhau, “ấy nhau” thì cũng không bị vợ chồng mình nó “ấy”. 
Linh tinh tình phộc

Thứ Năm, ngày 09 tháng 2 năm 2012

NHÂN VỤ TIÊN LÃNG: NHỚ CHUYỆN…ĐỔI TIỀN


                                                                          Phạm Xuân Cần
Ấy là năm 1985, một trong những năm khốn khó nhất của thời bao cấp. Bỗng dưng Hà Nội rộ lên tin đổi tiền. Từ công sở, chợ búa, hàng quán đâu đâu người ta cũng nói sắp đổi tiền. Giá cả ngoài chợ tăng từng giờ, từng phút. Náo loạn cả lên. Trường tôi vốn thâm nghiêm, kín cổng cao tường là thế mà cũng sôi lên như ong vỡ tổ. Mấy ông bà khấm khá và láu cá hơn ở khu tập thể đã kịp đưa xe đạp, đồng hồ, máy khâu, bàn là… ra chợ Hà Đông bán với giá trên trời. Chỉ có mấy thằng chúng tôi quanh năm suốt tháng vô tư là vẫn hoàn vô tư. Đổi tiền hay không đổi tiền thì vẫn thế. Vẫn chưa đến tháng đã ứng lương. Thậm chí có thằng còn nói: tháng lương cuối cùng sẽ trừ vào…tiền tuất. Lo gì. Cứ ứng.

Thứ Tư, ngày 08 tháng 2 năm 2012

NHÂN VỤ TIÊN LÃNG: CHÁNH VĂN PHÒNG LÀ CẦM C. CHO THẰNG KHÁC ĐÁI?

                                                                           Phạm Xuân Cần
Anh Khánh!
Tôi thấy trên mạng người ta gọi anh là Khánh Loa, tức là cái loa cho chủ tịch Hiền. Hai ba hôm nay sau khi ông Hiền bị đình chỉ chức vụ, thì anh cũng “tắt đài”. Chắc là giờ này anh đang run sợ, lo lắng cho thân phận của mình. Chẳng hay người mới lên có dùng anh làm loa nữa không, tôi không biết. Nhưng tôi tin nếu có cơ hội làm loa một lần nữa anh cũng sẽ tỉnh ra.

Người ta chửi anh nhiều lắm, anh ạ. Tôi đọc những gì anh nói cũng tức muốn sặc máu ra. Nhưng mà chỉ vì một thời cũng đã từng làm chánh văn phòng như anh, nên tôi cũng có thể lý giải được đôi điều, hiểu được lý do gì mà anh phát ngôn như vậy. Tất cả bắt đầu từ định nghĩa chánh văn phòng.

Thứ Ba, ngày 07 tháng 2 năm 2012

NHÂN VỤ TIÊN LÃNG: TUYÊN GIÁO LÀ THẾ ?


                                                                          Phạm Xuân Cần
          Chiều nay đọc tin về cuộc họp báo của Thành ủy Hải Phòng về vụ Tiên Lãng mà nhẹ cả người. Thôi thì tuy chưa thật thỏa mãn, nhưng bước đầu như thế là rất tốt. Phản hồi trên mạng tuyệt đại bộ phận là tích cực, người ta hoan nghênh Bí thư Thành ủy Hải Phòng, người ta kỳ vọng và tin tưởng Thủ Tướng trong buổi làm việc bốn ngày tới đây sẽ tiếp tục đưa ra các kết luận và quyết định đúng đắn. Dĩ nhiên là còn nhiều đòi hỏi và chờ đợi khác nữa. Tất cả không có gì ngoài mong muốn sự thật được phơi bày, công lý được thực thi, đạo lý được tôn trọng.
          
Tự dưng, tôi lại chạnh nghĩ đến ông Trưởng Ban Tuyên giáo Huyện ủy Tiên Lãng Vũ Hồng Chuân. Mới bốn hôm trước, đúng ngày 3/2, ngày thành lập Đảng, thay mặt Huyện ủy ông đã “quán triệt” cho 300

Chủ Nhật, ngày 05 tháng 2 năm 2012

"ĐẢNG VIÊN NHAN NHẢN, CỘNG SẢN MẤY NGƯỜI!"


Nhà văn Vũ Tú Nam: "ĐẢNG VIÊN HƯ TRƯỚC, LÀNG NƯỚC HƯ THEO"


“Đảng viên hư trước, làng nước hư theo!”
Nhà văn Vũ Tú Nam

Trong hôm khai mạc Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ Tư (khóa XI), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói đến nguy cơ đe dọa sự tồn vong của chế độ do sự sa sút phẩm chất chính trị và đạo đức của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên từ Trung ương tới cơ sở; trong khi hàng triệu nhân dân, đảng viên đang nỗ lực xây dựng đất nước. 

Điều này nhân dân đã biết từ lâu. Chưa bao giờ thấy nhiều hiện tượng trái với đạo lí dân tộc như trong những năm gần đây: Cha giết con, chồng chém vợ, thầy giáo bị học trò làm hại, gia đình bệnh nhân đánh thầy thuốc, nông dân bị chiếm đất ồ ạt đi khiếu kiện, cán bộ tỉnh đánh bạc mỗi ván ăn thua tới 5 tỉ đồng, tội phạm vị thành niên ngày càng tăng. Sự dối trá tràn lan. Chạy chức chạy quyền, cúng bái cầu tài cầu lộc, mê tín dị đoan tràn ngập…

Trách nhiệm thuộc về ai? Thuộc về sự lãnh đạo của Đảng và quản lí của Chính phủ, các cấp từ Trung ương tới cơ sở.

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 2 năm 2012

VỊ TƯỚNG NHÂN TỪ

Faxuca: Mấy hôm nay sau khi đăng bài "Đại Ca" viết sách dạy ai, tôi nhận được rất nhiều phản hồi và ý kiến trực tiếp. Tất thảy đều đồng thanh lên án, hoặc phê phán ông giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng. Tự dưng tôi càng nhớ đến ông, Thiếu tướng Lê Văn Khiêu, giám đốc CA Nghệ Tĩnh, Nghệ An trước đây. Tôi đã nhiều lần nói với bạn bè rằng: Ở Nghệ An có thể nhiều người dân không ưa gì Công An, nhưng giám đốc Công an tỉnh như Ông Lê Văn Khiêu, Ông Trần Phồn, Ông Phan Đình Trạc thì người ta nể trọng vì tính nhân văn. Rất tiếc, người kế nhiệm sau đó đã đánh mất đi hình ảnh này. Mười năm nay, sau khi ông Khiêu mất, mỗi năm bốn năm lần đến nghĩa trang thăm cha mẹ, tôi đều thắp hương trước phần mộ ông, vì phần mộ ông nằm ngay bên cạnh phần mộ mẹ tôi. Bác Khiêu ơi! "Những người muôn năm cũ/ Hồn ở đâu bây giờ?". Lại sắp đến ngày giỗ của bác rồi, cho phép tôi đăng lại bài báo viết ngay đêm rằm tháng giêng năm 2002, sau khi thăm bác về và biết bác sắp đi...

Vị tướng nhân từ
                                                                                               Phạm Xuân Cần
          Năm 1990, từ trường Đại học An ninh, tôi về Công an Nghệ Tĩnh liên hệ xin chuyển công tác. Lẽ thường với những công việc hệ trọng này, người ta phải "thăm ván" mới "bán thuyền" cho chắc. Nhưng tôi thì hơi khác. Sau khi được hiệu trưởng ký vào đơn cho đi, tôi mới vác giấy giới thiệu về quê. Và, người đầu tiên tôi gặp là ông, Thiếu tướng Lê Văn Khiêu, giám đốc Công an Nghệ Tĩnh. Ông tiếp tôi trong những phút giải lao giữa cuộc họp và tỏ ra ngạc nhiên khi được biết tôi xin chuyển công tác về quê.

          - Tại sao là giáo viên đại học ở Hà Nội thầy lại xin về ? Lý do gì thầy nói xem nào ? Bố mẹ già à ? Ngoài 80 à ? Như vậy là song thọ. Bên ngoại cũng như vậy à? Nội ngoại song toàn, tuyệt ! Hai con còn nhỏ à ? Con gái cả à? Ồ, không phải con gái đầu, con trai sau, ruộng sâu trâu nái... Hoàn cảnh gia đình ấy thì tuyệt rồi. Nhất thầy rồi còn gì ! Chúc mừng thầy nhé!
          Ông cứ tưng tửng như vậy, làm tôi phát hoảng, lúng túng không biết trình bày gì thêm. Không đợi cho tôi quá hoang mang, ông ôn tồn nói: Nói vui vậy thôi, nếu không có điều kiện để ổn định gia đình ở Hà Nội, thì thầy xin về cũng phải. Nhưng mà thế này: việc tiếp nhận cán bộ phải theo nguyên tắc tập thể, hơn nữa biên chế Công an Tỉnh ( dù có chia tỉnh) vẫn đang thừa, mà chả lẽ chỉ một mình thầy cũng tổ chức một cuộc họp Ban giám đốc xét, cho nên thầy chịu khó đi gặp các anh phó giám đốc khác xin ý kiến vào đơn. Sau đó gửi lại phòng tổ chức, rồi tôi xem xét. Được lời như cởi tấm lòng, tôi bèn đưa đơn cho ông: “Vậy thì thủ trưởng cho em mấy chữ”. "Ấy, ai lại thế. Giám đốc mà viết vào đây đồng ý tiếp nhận thì các phó giám đốc còn dám nói gì nữa. Thầy cứ chịu khó đi gặp các anh ấy trước". Tuy rất thuận, nhưng cũng phải một tuần sau, tôi mới nộp được cái đơn đầy các chữ ký của bốn phó giám đốc cho phòng tổ chức. Ông trưởng phòng tổ chức nhìn tôi không chút thông cảm: "anh là Phạm Xuân Cần à? Hôm nay mới vinh hạnh được gặp anh mà tôi đã bị giám đốc phê bình làm thủ tục chậm. Anh cậy thế quen biết, rồi lấy quyền trên ép chúng tôi phải không ?" Lúc ấy, tôi mới biết té ra mình đã làm ngược quy trình. Lẽ ra phải qua phòng tổ chức trước. Thôi đành biến báo mấy câu cho ông thông cảm. Rồi các thủ tục cũng được giải quyết. Chưa đầy một tháng sau tôi đã về nhận công tác trong Công an Nghệ Tĩnh. Có lẽ đó là kỷ niệm đầu tiên, để lại dấu ấn trong tôi về một con người thật sắc sảo, thật dí dỏm, thân tình.
          Là cán bộ tham mưu, dưới quyền ông dù chỉ trong thời gian ngắn, tôi càng hiểu ông, càng trân trọng và cảm phục tài đức của ông.
          Với ông, tôi mới hiểu thế nào là một người lãnh đạo có uy. Ông có tác phong thật khoan thai, đĩnh đạc, không bao giờ gợi cho ta cảm giác công việc, giấy tờ ngập đầu. ông biết tin và mạnh dạn giao việc cho các phụ tá, nhưng không bao giờ quên mất chức trách của mình. Ông biết cách thâu tóm công việc, như người ta cầm lấy cuống để nhấc lên cả một buồng cau nặng trĩu. Đặc biệt, tôi chưa bao giờ thấy ông nổi nóng, cáu gắt với ai (chao ôi, điều này với nhiều người nhất là lãnh đạo mới khó làm sao!). Có lần ông nói với tôi rằng: cả đời ông, kể cả khi phải xét hỏi những đối tượng cứng đầu nhất, ông cũng chưa bao giờ phải to tiếng. Vậy mà, người nghe chỉ có "tâm phục, khẩu phục". Trong nghiệp vụ, ông có tư duy chiến lược. Biết nhìn xa trông rộng. Những tư tưởng nghiệp vụ, những mạng lưới nhân viên mà ông và những người cùng thời để lại, vẫn là những hình mẫu không chỉ cho lực lượng công an Nghệ Tĩnh trước đây, Nghệ An hiện nay. Mặt khác, ông cũng là vị chỉ huy đầy mưu mẹo, xử lý các tình huống nghiệp vụ hết sức sắc sảo và biến hoá. Không thể nói cụ thể thêm những điều này, có lẽ quân hàm ấp tướng an ninh nhân dân gắn trên vai áo ông đã nói lên điều đó.
          Ông cũng nổi tiếng là nhà tổ chức giỏi, biết nhìn người và sắp xếp con người phù hợp. Có người tính rằng ông đã đào tạo không phải chỉ 1 người kế nhiệm, mà là 3, 4 giám đốc, 5,6 phó giám đốc Công an tỉnh cho Nghệ An và các tỉnh bạn. Kể cũng không sai. Ngoài cái tài, theo tôi ông còn là người biết tin và dám tin người. Với tôi, cũng được ông dành cho cái đặc ân ấy. Mãi cách đây ba, bốn năm, ông mới cho tôi biết rằng: trường hợp đề bạt tôi là một ngoại lệ. Khi dự kiến như vậy, phòng tổ chức không đồng ý vì tôi không có trong quy hoạch. Nhưng ông lập luận: "Người ta mới về 8 tháng thì làm sao có quy hoạch được. Không quy hoạch ở đây, nhưng quy hoạch chỗ khác. Đủ tiêu chuẩn thì đề bạt". Ông còn nói: "Tôi có 3 con là học trò của anh, chúng nó nói, bạn bè chúng nó rồi học sinh ở ngoài trường về đều đánh giá anh rất tốt. Tôi tin lắm"
          Trong đời thường, ông là con người nhân hậu, dù vẻ ngoài có khi không tỏ ra điều đó. Ông thuỷ chung với đồng chí, bạn bè, với những người đã công tác với mình. Vườn nhà ông ở Quỳnh Hậu có hàng chục loại cây. Mỗi gốc cây là một kỷ niệm với một con người và ông đều có một bài thơ cho nó. Phải là con người quý trọng ân nghĩa lắm mới nâng niu kỷ niệm như vậy. Trong đơn vị tôi hồi đó có gia đình anh Trạch khó khăn lắm, mình anh phải nuôi vợ bị tai nạn bại liệt và ba đứa con. Ông thường xuyên nhắc nhở đơn vị phải quan tâm giúp đỡ Khi đương chức tết năm nào ông cũng đến thăm. Nếu quá bận ông lại nhắc bà đến. Ông đặc biệt trân trọng công lao tình cảm của những người đã cộng tác bí mật với mình mà chiến công và vinh quang của họ không bao giờ lộ sáng. Cả khi đã về hưu, ông vẫn thường nhắc nhở anh em phải quan tâm giúp đỡ gia đình họ. Tôi biết một số con cháu của những người này coi ông như cha, người cha thay thế người cha đẻ đã lặng lẽ giấu vinh quang mình. Cái gì đã tạo nên những mối tình bền chặt ấy? Chắc không chỉ là tài năng nghiệp vụ.
          Ông thích thơ và vẫn thường làm thơ. Công bằng mà nói không thể khen thơ ông hay được. Chắc ông hiểu như vậy, ông chỉ gọi vui là "thơ vườn". "Vườn thơ ấm áp nghĩa tình" là tên một tập thơ của ông. Khi đương chức, báo An ninh Nghệ Tĩnh cũng như báo Công an Nghệ An chưa bao giờ đăng thơ ông, và ông cũng không đưa, không làm họ phải khó xử. Khi về hưu, ông mới tập hợp lại, cho in thành sách, chủ yếu để tặng bạn bè và giáo dục con cháu. Nhưng điều tôi muốn nói là đằng trong, đằng sau những câu văn vần ấy là cả một tấm lòng nhân hậu. Ông muốn gửi gắm tình cảm của ông với những người cộng sự, với người lái xe riêng, với người cộng tác bí mật, đặc biệt với gia đình, người thân. Người ông, người cha nhân từ ấy đã kỳ cạch ghép vần, sao cho tên của hàng chục con cháu dâu rể nội ngoại đều có trong một bài thơ về gia đình ông. Thêm một điều mà tôi càng khâm phục, noi theo ông mà chưa được. Có lần, lúc thật thân tình tôi mới mạnh dạn nói với ông rằng: “Quân hàm cấp tướng, chức vụ giám đốc tuy khó nhưng bọn cháu có thể phấn đấu đạt được, nhưngtổ chức được một gia đình như bác thì quả thật không mấy ai có thể làm nổi”. Không ít người khi đạt đến bậc thang cao trên con đường danh vọng, thì cũng là lúc phải trả giá cho bi kịch gia đình. Với ông, bên cạnh sự nghiệp thì gia đình cũng là một thành công lớn. Trong cái đại gia đình đó, con cháu, dâu rể, nội ngoại đều đã phương trưởng. Dù là cán bộ lãnh đạo, sỹ quan công an, bác sỹ, giáo viên, hoạ sỹ, nhà doanh nghiệp…, họ đều biết quý trọng tình nghĩa, sống thuỷ chung với mọi người. “Tích thiện dư khương” là câu ông thường giảng giải, khuyên răn con cháu.

Thiếu tướng Lê Văn Khiêu và gia đình
          Ngoài ra, ông còn là người dí dỏm, có biệt tài ứng đối, nhất là sử dụng cách nói lái. Năm 1991, ông làm mấy bài thơ xuân và gọi là “thơ Tân Mùi”, nhưng giải thích thơ Tân Mùi là thơ “tui mần”. Tôi nhớ trong một cuộc gặp mặt những cán bộ lãnh đạo mới được đề bạt, lần ấy có anh Nhiếp nguyên trước đây cũng là cán bộ lãnh đạo, nhưng có khuyết điểm bị huyền chức, nay được đề bạt lại. Trong lời phát biểu của mình, anh Nhiếp cám ơn Ban giám đốc đã cho anh được tái sinh. Ông liền cười và nói ngay: “Anh được tái sinh, nhưng đừng tưởng Ban Giám đốc “tính sai” đâu nhé. Trước đây, anh có khuyết điểm phải giáng chức, sau mấy năm anh phấn đấu tốt, nay xứng đáng thì đề bạt lại. Trước cũng như nay chúng tôi không tính sai cho anh đâu”.
          Tôi cũng bày tỏ một cảm nhận của riêng tôi rằng: từ ngày về hưu, mặc dù vẫn được những người đưong chức hết sức nể trọng, nhưng ông hình như không muốn sự có mặt của mình có thể làm cho anh em khó xử. Không ai nghe được ở ông một lời trách móc, phê phán những người đương nhiệm, như một số người vẫn làm vậy khi đã  nghỉ hưu. Phải chăng, vì ông hiểu rằng chính những người đương nhiệm cũng là những người mà ông đã góp phần đào tạo và tin tưởng khi giao trọng trách cho họ. Phê phán họ có khác gì tự nói xấu mình. Nếu khi còn đương chức, thỉnh thoảng ông vẫn nói dài, thì từ khi về hưu trên nhiều diễn đàn, tôi thấy ông nói rất ngắn. Đặc biệt không bao giờ nghe ở ông giọng răn dạy hay ban ơn theo kiểu một vị cao tăng đắc đạo nói với đám đệ tử. Biết mình, biết người, biết hoàn cảnh để ứng xử thích hợp, hình như cả khi đã về hưu ông vẫn không ngừng tự hoàn thiện mình. Đó cũng là tri túc vậy.
          Đêm nay tết nguyên tiêu năm Nhâm Ngọ, tôi lại đến thăm ông đang trong cơn bạo bệnh. Vị tướng nhân từ chỉ nhìn tôi, cố gắng lắm ông mới nói được mấy tiếng: “ cám...ơn...cô chú...”. Biết rằng ông khó lòng qua khỏi, tôi về trằn trọc không sao ngủ được. Trở dậy, thức thâu đêm viết những giòng này.Viết xong, đọc lại mới chột dạ: viết về ông mà tôi như muốn tự khoe mình. Nhưng rồi nghĩ lại, được một người như ông quý mến thì cũng tự hào, cũng đáng khoe lắm lắm!
                                                Rằm tháng giêng Nhâm Ngọ 2002.

Thứ Năm, ngày 02 tháng 2 năm 2012

TIÊN LÃNG ĐẠI CÁO


Faxuca: Bổn hiệu đã từng có một số món đồ giả cổ được khách hàng khá là ưa chuộng, như Hịch KHCN, Công Xăng Tài diễn nghĩa, Lục lộ ngâm khúc...Nhân vụ Tiên Lãng đã có ý định "nhại" một lần nữa. Chưa kịp viết thì hôm nay gặp bài cáo này hay quá. Xét thấy cố viết nữa cũng không thể hay hơn, bèn chôm về đây hầu quý vị!

Tiên Lãng Đại Cáo

BIDV GUY
Thay trời hành hoá, tự ý truyền rằng.
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân đội, công an lo trừ bạo
Như nước Việt Nam ta từ trước
Vốn dành nền độc lập đã lâu
Đầm, sông, đồng, ruộng đã chia
Từ Bắc chí Nam đã ổn
Từ Hồ, Huỳnh, Tôn, Nguyễn bao đời xây nền độc lập
Đến Lê, Trần, Nguyễn, Trương mỗi người đầu nước một thời

Thứ Tư, ngày 01 tháng 2 năm 2012

“ĐẠI CA” VIẾT SÁCH DẠY AI?


                                                                      Phạm Xuân Cần
Mấy tuần trước đọc tin tức về vụ Tiên Lãng, thấy cái tin Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng không hài lòng về vụ cưỡng chế, tôi nghĩ cũng là chuyện bình thường. Làm sao mà hài lòng cho được với cuộc vây ráp phi nhân, phi pháp ấy. Thế nhưng, hôm nay đọc lại toàn văn bài trả lời phỏng vấn của ông đại tá Ca (từ đây tôi gọi tắt là “Đại Ca” cho tiện) thì tôi thật sự kinh hoàng. 

Đại Ca đã kể lại cuộc vây ráp của lực lượng vũ trang với một thái độ hoan hỉ khác thường. Hãy trích một đoạn: “Vụ việc hôm ấy tuy không bắt được đối tượng, nhưng trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hợp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo không có cuộc diễn tập nào thành công như cuộc diễn tập lần này.