Thứ Năm, ngày 31 tháng 5 năm 2012

THÔNG ĐIỆP TỪ QUỐC HỘI


                                                           TS. Nguyễn Sĩ Dũng
Một vị dân biểu của nước Việt ta vừa bị Quốc hội bãi nhiệm. Nguyên nhân của cái sự bãi nhiệm này là do vị dân biểu nói trên đã  kê khai hồ sơ ứng cử đại biểu Quốc hội chưa thật chính xác. Khổ nỗi, ở đời, “một nửa cái bành mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật lại không phải là sự thật”.

Chuyện tào lao: CHO EM XIN CÁI THẺ ĐỎ!


                                                                                             Fa- Xu- Ca
Hồi đó chúng tôi học bồi dưỡng ở Trường quân sự Quân Khu Bốn. Mấy hôm liền cứ thấy anh Độ (nay là giám đốc Sở Kế hoạch Đầu tư Nghệ An) diện giày đá bóng đi vận động anh em trong đoàn Nghệ An thi đấu giao hữu với đội liên quân các đoàn khác trong lớp học. Trông dáng anh to con, đẫy đà, hao hao giống danh thủ Lê Văn Đặng của đội Công an Hà Nội ngày nào, anh em cũng thấy an tâm. Đá thì đá! Tuy nhiên cả đoàn chỉ có 14 người mà chọn ra 11 cho đủ đội bóng thì đúng là phải “vơ vét”, “khai quật” hết mọi “tài năng” có thể. Chẳng chịu tập tành gì nhiều, nhưng “họp chiến thuật” thì sôi nổi và căng thẳng, y như…chuyên nghiệp. Cuối cùng thống nhất chọn hai anh có vẻ khá nhất là anh Hảo (PGĐ Sở Y tế) và Cường (PGĐ Ngân hàng Nhà nước) đá hậu vệ, mục đích là giữ chặt cầu môn, chuyện tấn công tính sau. Hai cầu thủ “nặng ký nhất” (theo đúng nghĩa đen) là Kim (GĐ Sở Xây dựng) và Uy (PBT Huyện ủy Yên Thành) được giao đá tiền đạo. Còn tất cả những cầu thủ thuộc dạng “tài năng không kịp tuổi” như tôi được xếp đá tiền vệ tất. Cả đêm hôm trước, rồi suốt từ sáng đến chiều hôm trận đấu diễn ra, tôi cứ băn khoăn suy nghĩ mãi một điều, là mình sẽ ăn mừng như thế nào nếu ghi bàn thắng? Nhảy lộn san tô mấy vòng trên không như Ki a ti sắc thì khó quá, mà chỉ dang hai tay lượn như chim đại bàng kiểu Rô nan đô thì lại đơn giản quá. Nghĩ mãi không ra, đành tặc lưỡi ta sẽ ăn mừng bàn thắng tùy theo cảm xúc khi đó.
Rồi buổi chiều lịch sử cũng đến: Đội Nghệ An đá với “Phần còn lại của thế giới”! Khi vừa bước ra sân, đứng từ khung thành đội nhà nhìn sang khung thành đối phương tôi mới chột dạ. Trời ạ, sao mà nó xa thăm thẳm! Không biết chạy sang bên kia có đủ sức mà chạy về không? Thế nhưng, vào trận thì té ra tôi vẫn đang thuộc loại chạy khỏe. Mấy tay “vòng 2” trên dưới 100 thì quả thật đi lại cũng lặc lè, nói chi chuyện chạy với tranh cướp bóng. Quả thật chúng tôi bố trí đội hình không sai. Hai hậu vệ của đội tôi, đặc biệt là Cường đá rất cừ. Không những ngăn cản được các mũi tấn công của đối phương, Cường còn là người phát động tấn công rất sắc sảo. Mấy lần nhận bóng từ Cường, biết mình không giỏi rê dắt, tôi thường chuyền ngay cho Kim vẫn “cơm đùm cơm nắm” trước khung thành đối phương. Có những quả chỉ cách khung thành vài ba mét, thế mà anh chàng này cứ quay bản lề mãi, không làm thế nào mà sút được, để cho hậu vệ đội bạn phá ra, hoặc thủ môn chộp được ngay trong chân. Sau này Kim mới giải thích: “Cái sân này không chuẩn, cỏ tốt quá, không có lợi cho những cầu thủ thiên về kỹ thuật như mình!” Kinh! Bực mình và không tin tưởng ở tuyến trên nữa, hậu vệ Cường một mình một bóng, rê dắt từ sân nhà sang thẳng cầu môn đối phương. Binh! Anh sút một quả như trời giáng. 1 - 0, đội tôi dẫn bàn trước. Giải lao, mà không cần biết là đã đá được mấy chục phút.
Vào hiệp hai được khoảng dăm bảy phút thì xem chừng các cầu thủ nặng ký đều thở không ra hơi. Bên đội liên quân vì không đủ người nên phải nhờ một chú bộ đội giữ gôn. Cậu thủ môn đội bạn mấy lần cứ phải năn nỉ anh Kim và anh Uy: “Hai bác lên đi cho em phát bóng!”. Kim vừa thở, vừa nói: “Chú muốn phát thì phát, không thì thôi, đừng bắt bác phải lên. Bác mà chạy lên thì tý nữa mần răng mà chạy xuống được”. Bó tay! Lúc này trọng tài không chỉ bắt lỗi, mà còn có nhiệm vụ thúc dục cả hai đội tấn công. Chạy bên tôi, Thành (bây giờ là Bí thư Huyện ủy Quế Phong) hổn hển: “Anh Cần ơi, em chết mất thôi. Anh mần răng nói với trọng tài cho em xin cái thẻ đỏ em ra, không thì chết mất!”. Cũng không phải đợi lâu, chỉ một vài phút sau Thành lóng ngóng để bóng chạm tay trong vòng cấm địa đội nhà. Anh Chương, PGĐ Sở TDTT Thừa Thiên Huế, tiền đạo đội bạn trịnh trọng đặt quả bóng trước chấm phạt đền. Binh! Một đều! Chỉ chờ có thế, không đợi trọng tài nổi còi mãn cuộc, hai đội bắt tay nhau, rồi đi uống bia đến khuya!
          

Thứ Ba, ngày 29 tháng 5 năm 2012

THƠ THẦY KỲ

                                                                                Fa- Xu- Ca
Từ hàng chục năm nay trong ngành giáo dục Nghệ An đã truyền khẩu những bài thơ tinh nghịch của Thầy Kỳ, một giáo viên dạy toán khá nổi tiếng trong những năm 1970. Những vần thơ tinh nghịch của thầy là một trong những động lực để các thầy cô giáo vượt qua những khó khăn gian khổ của nghề giáo trong thời kỳ chiến tranh và bao cấp. Faxuca xin chọn và giới thiệu một số bài thơ của Thầy Kỳ với các bạn.
Thơ thầy Kỳ sử dụng thủ pháp chơi chữ theo lối nói lái của người Nghệ. Các bạn người Nghệ chắc đọc là hiểu ngay. Các bạn ở nơi khác thì chịu khó “luận” một tý nhé, biên tập không chú thích vì mất hay.
Cám ơn thầy Thái Khắc Tân, trưởng phòng Giáo dục thành phố Vinh đã cung cấp bản thảo cho Faxuca.

     GẶT GIÚP DÂN
Thu đã lâu rồi còn đại lũ.
Lệnh khẩn huyện về tình đoàn tụ
“Thầy trò Trù Đại, gặt giúp dân”
Có lệnh là đi không đợi nhủ.

                           10/1976.
     AI ĐÓ
Ai đó, ngồi ngay trước cổng trường,
Một dòng nước ấm chảy xuống  mương.
Kiến tưởng mưa to ôm trứng chạy.
Dế vểnh râu nhìn, dạ vấn vương.

     NHỚ VỢ
Từ ngày xa vợ đến ni,
Ngồi buồn tớ hát đồ, mi, xôn là.
Hát chán tớ lại ê, a.
Mẹ chắt Năm mi hỡi,
Tau thật là nhớ mi.

    THẦY BẬT ĐÓN CÔ NỤ
Nụ đến đấy ư? Mệt không em,
Trù Đại trường ta đó Nụ xem.
Xa xa dãy núi con rồng lộn
Đón Nụ về đây cảnh đẹp thêm.

                                       10/1976.
(Cô Nụ là giáo viên sinh vật  Người Hoàng Hóa, Thanh Hóa. thuyên chuyển về Trường cấp 3 Đô Lương 1

 MỪNG THẦY KHÁNH CƯỚI VỢ

Khéo đánh cho nên lấy được đồn
Tin về Khánh đã bị lầm chôn.
Ai ngờ lại có hôm nay nhỉ?
Pháo đạn bay mù rậy xóm thôn.

                                    1/1977.
(Thầy Khánh quê Quang Sơn đang học dở đại học thỡ nhập ngũ. Trong chiến trường, bị trương nặng, lạc đơn vị, dân đem về nuôi. Đơn vị có giấy báo tử về địa phương Sau khi vết thương lành, Khánh tìm đường về đơn vị, đơn vị cho nghỉ mất sức.  Nghĩ mình còn tuổi thanh niên, Khánh xin về lại trường Đại học tiếp tục học. Sau khi ra trường, nhận công tác giảng dạy Toán ở phân hiệu Đô Lương 1. Năm ấy Khánh cưới o Lan, người Đại Sơn)

     CHÚC MỪNG CÔ QUÁN  ĐẺ CON TRAI

Tuy gầy nhưng cụ đoán không sai.
Năm nay cô Quán đẻ con trai.
Lời đồn thiên hạ ôi đa dạng.
Gầy mà chủ động vẫn có thai.


       LỜI ĐỒN TẾ NHỊ
Dáng cao cao, áo cổ cồn là,
Quần quai zét, li còn thẳng nếp
Lớp trung trung khen rằng cụ đẹp.
Bọn thanh niên đĩ cụ, đĩ tra.
Quý phu nhân khiêm tốn lụa là,
Nghe cụ đẹp, lòng ngổn ngang áy náy.
Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy.
Điệu đi anh mạch đời còn đang chảy.

                                     Hè 1977

 (Thầy Nguyễn Tế N. Giáo viên Văn trường Đô Lương 1, ăn  bận rất chải chuốt. Trong kỳ chỉnh huấn tôi đùa sẽ làm thơ về việc ăn bận hơi cầu kỳ, không hợp lứa tuổi. Thầy N. thách và bài thơ ra đời.)

       BÀI THUỐC CHO CÔ NA

Cổ khắc với lại lá lồ khôn,
Tặc cốt mươi phân dúng lọ cồn.
Nu đã giã rồi vắt lấy nước
Bấy nhiêu sắc uống thế là nôn

                                    8/1978
(Cô Na người Nghi Lộc, phụ tá phòng thí nghiệm trường Đô Lương 1, chưa chồng, thường hay đau bụng vào những kỳ kinh)

        BỊ ONG ĐỐT
Trong bụi thốc ra đánh cái vù
Trên đầu bỗng nổi một đại u.
Đéo mẹ con ong chơi khoảnh thật
Mồm thì không đút, đút đằng khu.

        MỘT NGÀY CỦA THẦY ĐỆ
       
Mười phút đầu giờ học đội ngũ
Trống vào lên lớp, giọng êm ru
Chiều chiều phụ đạo đàn em nhỏ
Hoàng hôn buông xuống, Đệ mới vù.

                                              10/1979

(Thầy Đệ giáo viên trường cấp 3 Đô Lương 3, người Quang Sơn - một trong những người tích cực của trường. Dạo ấy chiến tranh biờn giới phớa bắc, trước khi vào giờ học, các thầy trò ôn lại các động tác quân sự)


        CÔ QUẾ TRÁCH CHỒNG

Đựng mô nỏ đựng, đựng vô lu
Chết buồn vì nỗi bố thằng cu.
Từ chỗ thơm tho, giờ mốc xỉn.
Trách ai, đem Quế đựng vô lu.

                                    12/1979
(Hai vợ chồng cô Quế mua được thanh quế phòng khi con cái đau yếu, chồng cất giữ không cẩn thận, quế bị mốc, cô Quế trách chồng)
  
        TỪ TRƯỜNG VỀ

Mỗi bận đi về đã một bù.
Lại còn cà, đậu với lu bu
Vừa về đến ngõ nàng ra đón
Âu yếm nhìn chồng, anh đã chu

                                    2/1980
Đời sống giáo viên khổ cực, thầy nào cũng lo sản xuất kiếm thêm ít rau ria, lương thực. Tết đến, về nhà mấy quả bù, quả cà lo vặt đem về, để lại sợ trộm mất. Người phụ nữ nào mà chả thông cảm với sự vất vả của chồng mình- vừa lo giảng dạy- vừa lo từng bó rau, quả cà cho gia đình.

        MỜI THẦY CÔ

Lạc chợ cồn vừa to vừa béo
Kẹo trắc lạc vừa dẻo lại vừa thơm.
Ai về giám thị trường em,
Xin mời thưởng  thức đã thèm thì thôi.

       CÂU ĐỐI
Cụ Đại, cụ Tiêu, điệu tai cụ Giáp
Cụ Đại, cụ Giáp, đạp dái cụ Tiêu
                                                    
CHỮA CHỨNG MẮC CỠ ( HAY E THẸN )

Cẩm xà lặc chọn vừa một khúc
To và dài vài chục phân tây
Chờ khi má đỏ hây hây
Đem ngâm cồn lỏng nhẹ tay lắc đều
Khoảng dăm phút nước đổi màu
Lấy ra lau sạch dấu mau trong mình
Bất thình lình lên cơn mắc cỡ
Em vào phòng chốt cửa cài then
Bên mình sẵn có thuốc tiên
Lấy ra mà ngậm chẳng phiền hà chi
Toa này cụ đãi em Qui

                                           9/1981

   CHỮA CHỨNG KHÔNG NGỦ ĐƯỢC

Loại nu sắt chọn cho hai củ
Phải nhẹ tay kẻo mủ dính lông
Lò tôn hơi ấm đang nồng
Đặt nu vào đấy khoảng trong nửa giờ .
Khi nu đã nhờ nhờ dính dính
Sờ tay vào và nắn thấy mềm
Lấy ra động tác thật êm
Cho vào túi vải mà chùi quanh mông
Cữ những ngày mồng trong tháng
Còn hàng ngày vào khoảng nữa đêm
Hương thơm một nén
Cau đặc một quả
Trù lá bốn liền
Cá mắm hai bên
Nu sắt đặt giữa
Vái dọc bốn vái
Nằm ngửa xuống sao cho thoải mái
Cửa mở to gió lọt vào tai
Thoảng nghe tiếng dế ngân dài
Tưởng như hồn lạc thiên thai bao giờ
Trong giấc mơ còn u-ơ nu sắt

    YÊU ĐỜI
Tóc ta bạc, bởi vì ta xấu máu
Răng lung lay bởi miệng lắm loài sâu
Con như từ rốn đến phao câu
Tớ vẫn xuân xanh mười tám

      THẦY TẤT NGẠC HỎI MƯỢN LON CÔ QUI
                  
Nghe nói nơi Qui có cái lon
Da lươn hồng tía, miệng vênh tròn
Có quả cà dê không nơi muối
Cho mình mượn tạm độ ít hôm
                            
Cô Qui trả lời :

Đúng thế, nơi em có cái lon
Da lươn hồng tía miệng vênh tròn
Nhưng muối cà dê không cho mượn
Một lần chả được, nữa mấy hôm
                             3.1982
(Hoàn cảnh kinh tế khó khăn, các thầy cô tự sản xuất, mua lấy lon, hũ, muối cà, dưa, để các bữa ăn khỏi chỉ muối trắng)

    BOM RỀN ĐẠN RÚ
Bốn phương trời chuyển động
Bốn chân chõng rung rinh
Ai chưa chộ chưa kinh
Tui chộ rồi tui hại

Thứ Hai, ngày 28 tháng 5 năm 2012

CÁI Ụ NỔI CỦA ÔNG CHỦ TỊCH VINALINES


                                                                             Phạm Xuân Cần
Bây giờ nói đến ông Dương Chí Dũng, cùng với những bê bối của Vinalines, quên gì thì quên người ta không thể quên được cái ụ nổi. Vào Google, đánh hai chữ “ụ nổi”, trong 0,55 giây đã có 817.000 kết qủa hiển thị, hầu hết đều liên quan đến Vinalines. Thú thật, nếu không có sự cố Vinalines thì tôi và rất nhiều người nữa cũng không bao giờ biết trên đời này có một thứ tên là “ụ nổi”!
Theo truyền thông ông Dũng đã bất chấp nguyên tắc, quy trình và thủ tục để rước cái Ụ Nổi đã quá đát…22 năm này từ Nga về, với giá 24,3 triệu đô la Mỹ. Hiện nó được mô tả là một cục sắt rỉ vô dụng, thậm chí hàng năm còn phải tốn bạc tỷ để thuê chỗ cho nó đậu, cũng như duy tu, bảo dưỡng nó. Trong vụ này nó chỉ có một giá trị duy nhất, đó là giá trị biểu tượng. Nó cung cấp “ví dụ” cho những ai muốn nói chuyện về sự lãng phí, sự vô nguyên tắc, sự đục khoét và sự phi lý cùng cực của những tín điều kinh tế hiện nay.
Thực ra trước khi mua được cái Ụ Nổi trứ danh kia, ông Dũng cũng đã kịp lập được nhiều “thành tích” kinh doanh không hề nhỏ. Khi làm Chủ tịch HĐQT và TGĐ Tổng Cty Xây dựng đường thuỷ, ông đã làm cho TCT năm 2005 lỗ 45,8 tỷ đồng, lỗ luỹ kế đến hết năm 2005 là gần 412 tỷ đồng. Không những không bị xử lý gì, mà tháng 8-2005, ông Dũng còn được điều về làm Tổng giám đốc Vinalines. Năm 2010 Vinalines lỗ hơn 1.200 tỉ đồng và năm 2011 con số lỗ tăng lên 2.600 tỉ đồng. Chưa kể, còn để xẩy ra chìm tàu, rồi nhiều tàu bị nước ngoài bắt giữ gây thiệt hại lớn...Lại còn dám làm trái, đầu tư hàng ngàn tỷ sai nguyên tắc, làm mất mát không biết cơ man nào là tiền của nhà nước. Vớ vẩn nhất là vụ rước cái Ụ Nổi trứ danh kia về làm…biểu tượng, như đã nói ở trên. Ấy thế, mà đùng một cái, trong lúc đang thanh tra lại được đề bạt lên làm Cục trưởng Cục Hàng Hải.
Ngay cả người khó tính nhất cũng phải công nhận ông Dũng giỏi. Thua lỗ như thế, làm ăn bậy bạ như thế mà vẫn cứ lên chức, lên quyền như đã lập trình sẵn. Tháng hai kết luận thanh tra sai phạm, thua lỗ hàng nghìn tỷ, thì tháng một đã được đề bạt rồi. Mấy lần liền như thế. Không phải giỏi, mà phải nói là “cha của giỏi’! Mới đây, trong cuộc họp báo của Chính Phủ khi được hỏi về việc đề bạt ông Dũng lên chức Cục trưởng Cục Hàng hải có gì sai trái không, ông Chủ nhiệm Văn Phòng Chính phủ đã dõng dạc trả lời việc đề bạt là đúng quy trình, thủ tục. Xin thưa, nếu tôi được đứng ở vị trí đó, tôi cũng sẽ trả lời như thế. Vì đơn giản, mọi quy trình, thủ tục là không sai!
Thế nhưng, mọi sự vớ vẩn nhất lại chính là cái sự “không sai quy trình thủ tục” đó. Tự nhiên tôi muốn so sánh công tác cán bộ với luật…tố tụng hình sự! Theo Luật tố tụng hình sự, muốn bắt, hay xử lý một người nào đó phải đúng người, đúng tội và đúng trình tự theo pháp luật quy định. Phải chăng, công tác cán bộ cũng như vậy? Trước hết phải đề bạt đúng con người có tài có đức, phù hợp với cái ghế đang trống, sau đó là quy trình, thủ tục đề bạt phải đúng theo trình tự quy định. Thế mà xưa nay hễ cứ có một sự cố gì đó về cán bộ là người ta lại thản nhiên trả lời: Chúng tôi đã làm đúng quy trình! Quy trình, thủ tục đúng để làm gì khi quy trình, thủ tục đó là để đưa lên ghế cao một tên tham nhũng? Trong Luật tố tụng hình sự nếu anh bắt không đúng người, đúng tội thì quy trình đúng cũng bằng thừa, người ra lệnh bắt vẫn có nguy cơ thế chỗ kẻ bị bắt oan. Còn “tố tụng nhân sự” thì sao? Trong trường hợp Dương Chí Dũng tài năng, phẩm chất của y có bí hiểm đến mức không ai biết sau bao nhiêu thành tích bất hảo? Theo quy trình thanh tra hiện nay, chả lẽ đến khi công bố kết luận thanh tra người ta mới biết tội trạng đối tượng thanh tra đến đâu? Tất cả chỉ là ngụy biện!
Vậy nên, dư luận có quyền nói rằng: Trong vụ Dương Chí Dũng và Vinalines này có hai cái Ụ Nổi trứ danh. Một là cái Ụ Nổi bằng sắt quá đát 22 năm mà Dũng đã rước về từ Nga, với giá 24,3 triệu đô la. Cái Ụ Nổi thứ hai là cái Ụ Nổi vô hình đã giúp Dũng vẫn “nổi” và càng "nổi" hơn sau bao nhiêu cơn nguy biến tưởng chìm! Nếu cái Ụ Nổi thứ hai này không sớm được xử lý thì sẽ có nhiều, rất nhiều ụ, nhiều u, nhiều cục khác nổi lên quanh thân thể Vi Na!

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 5 năm 2012

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 5 năm 2012

Chuyện tào lao: “THỦ TRƯỞNG NÓI PHÉT!”


                                                                                 Fa- Xu- Ca
Lại kể chuyện thầy Huy Vũ. Một hôm cao hứng ông kể cho chúng tôi nghe chuyện bắt một thằng “Đơ Bê” (phòng nhì, gián điệp Pháp), hồi mới giải phóng Thủ đô. Đây là vụ án có thật, có ghi trong lịch sử Công an Hà Nội.
Hồi ấy Hà Nội mới giải phóng, nhưng Hải Phòng thì vẫn thuộc khu tập kết 300 ngày của Pháp, theo Hiệp định Giơ ne vơ 1954. Đội điệp báo của thầy Huy Vũ có công phát hiện một ổ gián điệp của Pháp cài lại ở Hà Nội. Khi đến bắt thì một tên nhanh chóng nhảy lên chiếc xe jep phóng thục mạng ra đường 5, hướng về phía Hải Phòng chạy trốn. “Tớ và một trinh sát nữa tức tốc nhảy lên một chiếc mô tô ba bánh đuổi theo”, ông kể. “Phải chạy đến kịch kim mà xe chúng tớ vẫn không tài nào vượt được xe tên gián điệp, trong lúc đó ranh giới giữa Hải Dương và Hải Phòng thì đã đến ngay trước mặt. Nó chỉ cần vươt qua cái vạch vôi ấy là mình chào thua. Điên quá! Tớ ra lệnh cho cậu trinh sát tăng hết tốc lực. Khi còn cách xe nó vài chục mét, thì cũng đúng lúc bánh xe của nó sắp cán vạch vôi. Tớ rút súng lục ra, nhắm mấy bánh xe của nó, nã liền mười phát. Chiếc lốp xe trúng đạn nổ tung. Tên “Đơ Bê” nhảy xuống xe. Khi một chân nó vừa bước qua vạch vôi, thì tớ cũng từ trên xe nhảy xuống, tay trái cầm súng, tay phải vòng qua cổ nó, kéo lại về phía Hải Dương. Chúng tớ gô cổ tên Đơ Bê lại, dong về Hà Nội”.

Thứ Năm, ngày 24 tháng 5 năm 2012

NỮ HOÀNG CŨNG KHÓC


                                                                            Phạm Xuân Cần
Trên thị trường thế giới, nhất là ở Châu Âu, dứa, loại quả của miền nhiệt đới, được coi là nữ hoàng của các loài quả. Không chỉ thuyết phục bằng dinh dưỡng, dứa đặc biệt được ưa chuộng bởi khả năng làm đẹp làn da cho phái đẹp.
 Vào đầu những năm 2000, Nghệ An đã sớm xác định dứa là một trong những cây mũi nhọn cần tập trung ưu tiên phát triển. Với sự ra đời của Nhà máy nước dứa cô đặc Quỳnh Lưu, cây dứa như đã có một bà đỡ để mau chóng tăng nhanh cả diện tích, năng suất và sản lượng. Tỉnh đã sớm xây dựng quy hoạch, đề án, đồng thời có những chính sách khá đồng bộ để phát triển vùng nguyên liệu dứa. Trên dưới tám mươi tỷ đồng đã đầu tư để xây dựng giao thông cho vùng nguyên liệu, hàng chục tỷ đồng khác cũng được ngân sách tỉnh và các huyện chi ra cho các chính sách hỗ trợ về giống, kỹ thuật, phân bón, bảo vệ thực vật, thị trường…Nhiều dự án về khuyến nông, khoa học cũng đã được đầu tư để chuyển giao kỹ thuật trồng, chăm sóc, phòng trừ sâu bệnh, rải vụ dứa…cho nông dân. Năm 2004 tỉnh đã đặt mục tiêu đến năm 2010 sẽ có 10.000 héc ta dứa. Trong bối cảnh đầy lạc quan khi đó, thiết tưởng mục tiêu này cũng không hẳn đã quá xa vời. Có thể nói rằng ở tỉnh ta, ít có cây trồng nào giành được sự ưu ái và đầu tư đồng bộ, thỏa đáng như cây dứa. Mọi điều kiện cần và đủ đều đã đảm bảo, “nữ hoàng” chỉ chờ ngày đăng quang.

THÀNH KÍNH PHÂN…LÔ


                                                                                                   Công Nông
          - Bác Nông này! Qua vụ dự án “Trường phổ thông “sáng bún, chiều bia chất lượng cao” ở Vinh, mới thấy xưa nay báo chí và dân ta cứ ca cẩm chuyện cải cách hành chính không có hiệu quả, thủ tục nhiêu khê, phiền hà là sai bét cả. Đấy, một dự án lấy gần sáu ngàn rưởi mét vuông đất ngay giữa trung tâm thành phố, “hoành tá tràng” như rứa, cả một rừng thủ tục từ thành lập trường đến xin cấp đất, trong lúc chủ đầu tư lại ở tận bên Tây,  thế mà chỉ có ba, bốn tuần là xong. Khiếp thật!
          - Chú có biết họ làm cách gì mà nhanh như vậy không?
          - Cách gì hả bác?
          - Theo tớ thủ tục dự án này làm nhanh là do họ biết “đi tắt, đón đầu”.
          - “Đi tắt, đón đầu”?

Thứ Tư, ngày 23 tháng 5 năm 2012

Tiếp vụ Dự án trường phổ thông “sáng bún chiều bia”chất lượng cao: TRƯỜNG THẬT HAY ẢO?

                                                                                  Vũ Toàn
Ngôi trường tư thục chất lượng cao được trao vào tay một kỹ sư máy, quê Hà Tĩnh, hiện đang kinh doanh ở Ba Lan làm chủ đầu tư khiến nhiều người quan tâm tới chuyện trường thật hay ảo. Bởi hơn ba năm được cấp 6.483m2 đất giữa trung tâm TP. Vinh, chủ đầu tư vẫn bỏ hoang. Sau bài báo "Dự án xây dựng trường chất lượng cao thành nơi... bán bún" chúng tôi đi tìm câu trả lời về ngôi trường này.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, số phận thật, ảo của ngôi trường tư thục do ông Nguyễn Thanh Hà làm chủ đầu tư đang nằm lẩn khuất ở đâu đó bởi cho đến nay ông Đậu Văn Đình - người được mời làm hiệu trưởng cho hay: "Tôi là Phó Giám đốc Sở GD&ĐT Nghệ An nghỉ hưu năm 2008. Cuối năm 2009 bà Đinh Thị Lệ Thanh (khi ấy đang là Phó Giám đốc Sở này, hiện là Phó Chủ tịch HĐND tỉnh) mời làm Hiệu trưởng Trường phổ thông chất lượng cao Phượng Hoàng. Nhưng từ đó đến nay tôi chưa biết hình hài bộ máy của nhà trường như thế nào chứ đừng nói đến hoạt động gì của nó".

Thứ Ba, ngày 22 tháng 5 năm 2012

DỰ ÁN XÂY DỰNG TRƯỜNG CHẤT LƯỢNG CAO THÀNH...NƠI BÁN BÚN

                                      Phạm Việt Thắng

Quán bún bò Đò Trai nức tiếng ở số18, đường Duy Tân (phường Hưng Dũng, TP.Vinh) nằm trên khu đất được cấp để xây dựng Trường phổ thông chất lượng cao Phượng Hoàng, từ năm 2009. Theo dự án đầu tư thì trường sẽ xây dựng xong vào tháng 7/2011, và chiêu sinh ngay sau đó một tháng. Cùng với đó là viễn cảnh “nhộn nhịp” được chủ đấu tư vẽ nên: Học sinh có kỹ năng cơ bản sống, biết áp dụng các công nghệ hiện đại để phục vụ cho học tập và nghiên cứu khoa học, là trường đầu tiên có học sinh nước ngoài theo học, có học sinh đi du học đông nhất…Nhưng đã gần ba năm rồi, ngôi trường mơ ước ấy cũng chỉ là một khu đất trống, một góc khu đất được dựng lên một lán tạm để…bán bún.

Xây trường trên…giấy
Trường Phổ thông chất lượng cao Phượng Hoàng (loại hình trường phổ thông tư thục có nhiều cấp học, từ tiểu học đến THPT) được UBND tỉnh Nghệ An cho phép thành lập tại Quyết định số 2739/QĐ-UBND.ĐT, ngày 12/6/2009. Chủ đầu tư được ghi là ông Nguyễn Thanh Hà, hiện sinh sống tại Ba Lan. Theo dự án đầu tư xây dựng thì tổng mức đầu tư cho ngôi trường này tại thời điểm lập dự án là gần 60 tỷ đồng. Và theo luận chứng khả thi, thì nhà trường có một đội ngũ giáo viên thuộc diện hàng đầu không chỉ ở tỉnh Nghệ An, mà cả trong khu vực. Hiệu trưởng được xác định là nhà giáo ưu tú Đậu Văn Đình, nguyên Phó Giám đốc Sở GDĐT Nghệ An; Phó Hiệu trưởng là bà Cao Thị Thủy, Thạc sĩ giáo dục tại Anh Quốc. Rồi người đứng đầu các bộ môn cũng là tên những nhà giáo có uy tín vào loại bậc nhất trong tỉnh, một số giáo viên mang tên nước ngoài, không rõ quốc tịch. Và, đội ngũ viên chức của trường cũng toàn tên những người có trình độ từ cao đẳng trở lên.

Thứ Hai, ngày 21 tháng 5 năm 2012

Chuyện tào lao: RĂNG MỌT


                                                                             Fa- Xu- Ca
Hồi mới ra trường, ở lại trường làm giáo viên, tôi may mắn được sống với những người thầy rất đáng kính. Họ là những người có kiến thức uyên bác, kiến văn rộng. Là thầy, là thủ trưởng, nhưng các bậc cao niên này rất dân chủ, bình đẳng và tôn trọng cá tính của người khác, nhất là lớp trẻ. Trưởng Khoa tôi khi đó là thầy Bùi Huy Vũ (sau này là Phó Giám đốc Công an Hà Nội). Thầy Huy Vũ có cái vẻ ngoài đầy quyền uy, với cặp kính râm cận hai tròng, chưa quen nhìn cũng…hơi ngại. Thế nhưng, kỳ thật ông là người rất hiền, có kiến thức sâu rộng và rất dí dỏm. Nhiều câu chuyện vui của ông được lưu truyền và nhắc đi nhắc lại trong khoa qua nhiều thế hệ.

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 5 năm 2012

Chuyện tào lao: GA HÀNG CỎ SAU LƯNG ĐỒNG CHÍ


                                                                                            Fa- Xu- Ca
Những năm 1970, 1980 việc đi lại rất khó khăn. Mấy chàng công an trẻ thường mượn quần áo, mũ, quân hàm và một số trang bị của cảnh sát giao thông để ra đường chặn xe ô tô đi nhờ. Không phải lúc nào cũng trót lọt, nhưng cũng đỡ phải lo lắng chuyện mua vé tàu, vé xe.
Lần đầu tiên ra Hà Nội, Hồ Phi Lực cũng phải đi theo cách này. Anh phải đón đến mấy chặng xe mới ra đến Hà Nội. Ra Hà Nội rồi, nhưng chẳng biết đâu là đâu. Nghe người ta nói ra Hà Nội cứ đến Ga Hàng Cỏ là đi đâu cũng dễ tìm, Lực quyết định chặn một chiếc xe tải. Chiếc xe ngoan ngoãn dừng theo hiệu lệnh của chàng cảnh sát giao thông “nghiệp dư”. Lực giơ tay chào rất đúng lệnh, sau đó bằng giọng Nghệ nguyên chất, anh dõng dạc:
- Tôi có nhiệm vụ khẩn cấp. Đề nghị đồng chí cho về Ga Hàng Cỏ.
Lái xe trợn mắt nhìn anh cảnh sát từ đầu đến chân, sau đó cũng dõng dạc không kém:
- Báo cáo đồng chí, Ga Hàng Cỏ sau lưng đồng chí!
Lực quay lại, quả thật Ga Hàng Cỏ sau lưng mà anh không biết. Quê quá, Lực đành khoát tay:
-         Thôi, đồng chí đi!
Hồ Phi Lực đã mất hơn mười năm rồi. Bây giờ về dưới đó chắc anh chẳng còn sợ lạc đường nữa. 
Nhưng mà anh Lực ạ, bây giờ trên đời này vẫn còn những kẻ lạc đường vĩ đại lắm. Có biết bao nhiêu nhà thông thái đã nói với họ: “Ga Hàng Cỏ sau lưng đồng chí!”. Vậy mà, họ có thèm quay đầu lại đâu anh...

Thứ Năm, ngày 17 tháng 5 năm 2012

CHỈ TIÊU PHẠT


                                                                             Công Nông
- Em hỏi điều này, có gì sai bác đừng quở.
`        - Cứ hỏi. Việc gì mà phải rào đón thế?
- Bác đã bao giờ bị cảnh sát giao thông phạt chưa?
- Cũng có rồi. Tránh sao được.
- Thế bác đưa tiền trực tiếp hay là đến kho bạc nộp?
- Đến kho bạc nộp chứ, quy định thế mà.
- Sao bác không đưa quách tiền cho cảnh sát giao thông luôn.
- Chú mày nói bậy. Đưa là đưa thế nào. À, hay là chú mày xui tớ “cưa đôi” với các anh cảnh sát giao thông, như mẹo của… chú mày vẫn làm? Nên nhớ đây là “cảnh sát nhân dân” nhá, chứ không phải nha lại ngày xưa đâu mà ăn tiền mãi lộ!

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 5 năm 2012

ĐÔI DÉP CHÂN CẦU


                                                                             Công Nông
- “Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã hết
Bầy chim non hớn hở rủ nhau về
Chín mươi ngày nhảy nhót ở thôn quê
Ôi tất cả Mùa Xuân trong Mùa Hạ!”
Hay! Hay quá bác Nông à. Đúng mùa hè là mùa thiên đường của tuổi học trò.  Là mùa xuân trong mùa hạ!
- Ừ, hay thì có hay, nhưng mà xưa rồi diễm ơi! Bài thơ này chỉ đúng cho cái hồi bố cậu với chúng tớ đi học thôi.
- Bác nói thế là có ý làm sao.
- Thì cậu tính bây giờ làm gì có nghỉ hè nữa. Vào hè là vào “học kỳ ba”, học kỳ… thêm. Là giam nhau trong lò, nóng còn hơn lò bát quái. “Sống trong toán, chết vùi trong lý”. Từ mầm non cho chí cấp ba đều thế cả. Học đến thế mà thi vẫn cứ rụng như sung.

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 5 năm 2012

NHỮNG ĐỜI THƯỜNG CŨNG CÓ BÓNG HOA CHE

Sáng nay đứng trên ban công nhìn xuống thấy vườn nhà mình thật đẹp. Cây cối xum xuê xanh tốt. Hoa nở đầy. Tự dưng thấy yêu đời. Hồi xưa Cụ Chế Lan Viên viết: "Những đời thường cũng có bóng hoa che", có khi là viết riêng cho mình cũng nên. He he! Sướng quá! Vào lấy máy ảnh lia mấy nhát, khoe với thiên hạ cho bõ ...sướng!
Toàn cảnh từ ban công. Tiếc quá không chụp được ba cây dừa.

Thứ Tư, ngày 09 tháng 5 năm 2012

KỶ LỤC


                                                                                           Công Nông
- Bác Nông có biết giao thông Việt nam ta vừa mới lập thêm một kỷ lục thế giới nữa không?
- Kỷ lục có nhiều loại phí nhất à?
- Không, kỷ lục ấy được ghi nhận rồi. Kỷ lục mới là Việt Nam mình có giá xây dựng đường  cao tốc cao nhất thế giới, gấp rưỡi đến gấp đôi các nước trong khu vực như Trung Quốc, Thái Lan, In đô…Thậm chí cao hơn cả Mỹ! Trong đó kỷ lục của kỷ lục là đại lộ Thăng Long với giá 250 tỷ đồng một ki lô mét.
- Kinh! Thu ngân sách như Nghệ An mình thì mỗi năm cũng chỉ làm được vài ba chục cây số đường mà thôi. Lí do gì ta? Nhân công thuộc loại rẻ nhất thế giới, đá thì ê hề. Nhựa đường có nhập thì cũng có khung giá chung của thế giới rồi…Hay là tại tiêu chuẩn chất lượng đường của mình cao quá, nên giá thành đội lên?
- Được thế đã may! Đằng này bác thấy đấy, chất lượng đường của mình thuộc loại bét, không nhất thì cũng nhì thế giới.
- Thế thì lí do gì?
- Các chuyên gia phân tích nhiều lý do. Trong đó đáng kể có việc đền bù giải phóng mặt bằng. Cứ làm một mét đường thì phải đền bù ba bốn mét đất.
- Ô hay, thế các nước họ không phải đền bù chắc? Chú có biết giá đền bù của ta so với thế giới cao thấp thế nào không?
- Em nỏ biết. Chỉ biết ở đâu có thu hồi đất là ở đó dân  phản đối, thậm chí khiếu kiện đông người, rồi phải cưỡng chế. Ví dụ như gần đây…
- Thôi đừng ví dụ nữa. Nhạy cảm lắm!
- Các chuyên gia kinh tế còn khẳng định rằng giá đường ở ta cao là vì tiêu cực. Để giành được thầu, độ dày của phong bì là không thể dưới 10%. Nhiều nhà thầu nói chỉ cần được làm dăm ba cây số đường là sống khỏe. Đó là chưa kể độ dài từ anh “B” đến các anh “phẩy” cuối cùng trực tiếp thi công cũng dài như quốc lộ. Cứ qua mỗi khâu như vậy lại phết, lại phẩy. Thành ra chi phí trực tiếp cho xây dựng đường cũng chẳng được bao nhiêu, chẳng biết có được phân nửa không?
- Đấy nguyên nhân chính là ở đây! Thế ta có định mức đầu tư bình quân cho mỗi km đường để quản lý không? 
- Dạ thưa, cho đến nay Bộ Giao vẫn chưa có phát ngôn nào về việc này. Có lẽ các bác ấy đang bận rộn với việc sáng chế ra các loại phí…
- Thật không thể nào hiểu nổi. Chỉ cần kéo giá thành xuống “sêm sêm” các nước trong khu vực, hàng năm đã có hàng trăm nghìn tỷ. Tiền ở đấy chứ ở đâu. Khoản này thì không lo tìm cách quản lý, lại cứ chăm chăm móc túi dân.
 - Cũng phải thông cảm cho các bác ấy. Mặt trận giao thông bây giờ nóng lắm.
- Tiêu tiền thuế của dân thì phải làm thế nào có lợi cho dân. Nóng thì phải nghĩ cách mà làm cho nó mát đi chứ.
- Dạ, thưa, các bác ấy cũng đã có kế hoạch giảm nóng rồi đấy ạ.
- Có thế chứ! Nhưng mà kế hoạch gì vậy?
- Đó là kế hoạch xây dựng mới trụ sở Bộ Giao. Hoành tráng lắm! Dự án này tốn khoảng 12 ngìn tỷ. Nghe thì to, nhưng cũng chỉ bằng năm, sáu chục cấy số đường thôi, bác nhỉ? Có trụ sở mới mát mẻ, đầu óc thảnh thơi, chắc các bác ấy lại lập thêm… nhiều kỷ lục mới!

Chuyện tào lao: RĂNG MỖI ĐỨA LẠI CÓ HAI KHU?

                                                                                                                                           Fa- Xu- ca
Cũng như nhiều làng quê khác, hồi ấy làng tôi nghèo lắm, bây giờ vẫn nghèo. Cứ vào mùa giáp hạt, tháng ba, ngày tám cả làng nháo nhác, chạy ngược, chạy xuôi, xác xơ mái rạ. Lũ trẻ chúng tôi mỗi đứa một nồi đất nhảy xuống con sông Vũ Giang trước làng mò bắt con ốc, con dắt, con hến…Hồi ấy làng tôi có nhiều nhân vật rất ấn tượng, nhưng tôi cứ nhớ anh Hai Hoàng (vì anh thứ hai, con ông Hoàng). Anh tốt bụng, nhưng có tật nói lắp. Hô hào thanh niên đi làm bèo hoa dâu, anh nói “bựa ni đi bà là dàn bèo”, có nghĩa là hôm nay đi dàn bèo, tức là dùng sào nứa dập bèo hoa dâu để kích thích nó đẻ. Người ta cũng hay ví anh với ông Chiến Điền xã đội trưởng thời đó, cũng là người nói lắp. Thậm chí còn có giai thoại ông Chiến Điền hô khẩu lệnh cho trung đội 12 ly 7 bắn máy bay Mỹ khi nó oanh tạc Cầu Thông ở xã tôi. Khi máy bay chúc đầu xuống, ông Chiến hô khẩu lệnh bắn, nhưng vì nói lắp, nên ông hô thành: “Bụp, bụp, bụp, bắn…Khoan!”. Chả là vì ông cứ “bụp, bụp” mãi nên máy bay nó trút bom xong, ngóc đầu lên mà ông vẫn chưa “bắn”, nên ông đành vừa hạ lệnh “bắn” xong, đã phải “khoan” ngay.
Lại nói chuyện anh Hai Hoàng. Năm ấy thấy chúng tôi nhảy xuống sông mò ốc, anh đứng trên bờ ra chiều suy nghĩ lắm. Một lúc sau, anh mới nói với người bên cạnh: “Bựa ni mình coi mấy đứa con nít mò ốc, cứ thắc mắc không hiểu tại răng mỗi đứa lại có hai cấy nồi. Hóa ra, đói quá, khu (đít) đứa mô cũng không chìm được, cứ nổi lên, mà lại đen thủi đen thui, thành ra cũng giống như nồi đất”. Anh lại nói lắp, nghe ra không thể quên được.
Quê mình bây giờ tuy nghèo nhưng cũng không đến nỗi nào nữa. Nhưng, cái gọi là “dân ngu khu đen” thì bao giờ mới hết được, anh Hai Hoàng ơi!

Thứ Hai, ngày 07 tháng 5 năm 2012

CHUYỆN TÀO LAO: HẾT MỰC!


                                                                                      Fa- Xu- Ca
Dạo ấy phòng tôi đang được tổ chức xem xét để đề bạt thêm một phó phòng. Tôi là trưởng phòng, nhưng tuyệt nhiên không thấy có chuyện “chạy” như bây giờ. Ngược lại, chuyện đề bạt thành đầu đề để trêu đùa nhau.
Hôm ấy, anh Ngô Trí Sinh, “một nhà Hán học không biết chữ Nho” có việc lên phòng tổ chức về, gặp Trần Quốc Ngữ đang đứng ở văn thư, liền ra vẻ nghiêm trọng: “A, Ngữ à! Tau vừa lên gặp trưởng phòng tổ chức, thấy ông đang viết quyết định đề bạt mi lên phó phòng. Viết được “Trần Quốc Ngu” rồi, không biết tại răng bút lại hết mực. Tiếc thật!”. Không ngờ thằng Ngữ cũng chả phải tay vừa, nó đốp luôn: “Ô, rứa thì em cũng giống anh. Bữa qua em lên thấy ông ta cũng viết đến “Ngô Trí Si”, rồi cũng hết mực!”
Rứa là “Ngu” cũng giống “Si”, không ai được lên phó phòng cả. Huề!
Nhưng, mỗi khi nhớ lại chuyện này tôi lại cứ vẩn vơ suy nghĩ: nếu bút tổ chức hết mực thật thì biết mần răng ta?

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 5 năm 2012

CHUYỆN TÀO LAO: MỘT LẦN BẮT TRỘM

                                                                                                      Fa- Xu- Ca
        Tôi ở trong ngành Công an 26 năm, chuyên nghiên cứu, giảng dạy, rồi tham mưu những vấn đề về an ninh quốc gia. Toàn viết và nói những điều rất kinh! Thế nhưng, tác chiến cụ thể thì chỉ duy nhất một lần tôi lập công, là bắt được một tên trộm.
E hèm, chuyện như sau.
Ấy là vào mùa hè năm 1984. Nhà tôi lúc ấy đang ở Khu tập thể Ngân hàng Vinh. Tôi nghỉ hè về chăm vợ chuẩn bị sinh con gái đầu lòng. Cái giống đàn bà mang thai rất hay đi tiểu đêm. Đêm ấy, có lẽ cũng đã một hai giờ sáng, vợ tôi vừa hé cửa định ra, thì vội thụt vào, thì thầm với tôi: “Có trộm!”. 
Tôi ghé mắt qua cánh cửa mở hé, thấy tên trộm xách một chiếc bao tải đi dọc theo dãy chuồng gà của nhà tập thể. Nó dừng lại ở chuồng gà nhà chị Lan đầu dãy, bắt đầu hành sự. Nhẹ nhàng lách mình ra, tôi nấp vào bên hông chuồng gà nhà mình, phục kích. Tay trộm này giỏi thật, nó khua hết cả chục con gà của mấy chuồng gà mà tuyệt nhiên không phát ra một tiếng động nhỏ. Kỳ lạ nhất là gà cũng không kêu. Tên trộm bắt đầu mò đến chuồng gà nhà tôi. Đợi nó mở cửa chuồng cho tay vào khua khoắng, tôi mới bất ngờ tay trái chộp lấy tay tên trộm đang thò vào trong chuồng gà, tay phải giáng một quả đấm vào mặt tên lưu manh. Cùng lúc trong nhà vợ tôi bật đèn lên và kêu trộm ầm ỹ. Mấy nhà xung quanh cũng thức dậy, mở cửa chạy ra. Hai chàng bảo vệ cơ quan ngân hàng và công ty vàng bạc liền kề khu tập thể cũng xách đèn pin chạy tới. Đúng là “hợp đồng tác chiến tuyệt đẹp” (Vào tay Đại Ca thì “có thể viết thành sách”!). Tôi dong tên trộm cùng với bao tải tang vật vào nhà. Dưới ánh đèn trông nó thật thảm hại. Tôi giật mình vì không thấy mấy chiếc răng cửa của nó đâu cả. Trộm nghĩ chả lẽ quả đấm của mình đã dọn hết hàng cảnh vệ của nó? Sau mới biết mấy cái răng cửa của nó bị gãy từ bao giờ trước đó.
Hai tay bảo vệ cơ quan và mấy nhà hàng xóm xuýt xoa, tỏ vẻ ngưỡng mộ tôi ra mặt. Đã mấy ai bắt tận tay, dạy tận mặt lưu manh như thế? Đúng là sĩ quan công an mật có khác, bắt trộm như bắt nghóe! Với tư thế của một người vừa lập đại công, tôi vào vai điều tra viên dõng dạc thẩm vấn nó. Tên trộm bị bắt quả tang thế mà vẫn quanh co, thanh minh, thanh nga rất vớ vẩn. Rằng thì là nó đi theo ông chú buôn cá giống, bị lạc, hết tiền nên làm liều, mong được tha tội. Dĩ nhiên là không ai tin hắn cả. Nhìn mặt đã biết nó là một tên đạo chích chuyên nghiệp. Khi nó kể lể chuyện đi buôn cùng ông chú, tôi hỏi: “Thế mày quê ở đâu?”. Tên trộm nhìn lên, trả lời rất rành rọt: “Dạ, cháu quê ở…Yên Thành!”. Hai anh chàng bảo vệ và mấy chị hàng xóm nhìn vợ chồng tôi, cười ré lên. Yên Thành là quê của chúng tôi, trời ạ!
Thế đấy! Cả đời làm Công an mới bắt được một tên trộm. Ai dè lại tóm trúng thằng đồng hương. Hu! Hu!

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 5 năm 2012

CHUYỆN TÀO LAO: TÔI CÓC SỢ!


                                                                                      Fa- Xu- Ca
Hồi ấy cơ quan tôi đi tham quan các tỉnh phía bắc, dừng chợ Đồng Xuân cho các chị sắm đồ.
Sau một hồi dạo chợ, cậu Sành bảo vệ cơ quan chán quá, ra cổng chợ, ghé đít lên yên xe máy, ngồi đợi. Một anh chàng bảo vệ tay đeo băng đỏ, thổi còi, chỉ thẳng vào mặt Sành, quát: “Anh kia! Dắt xe ra ngay! Không được để trước cổng chợ”. Sành vẫn lơ đãng nhìn đâu đâu, không thèm để ý. Anh bảo vệ xông đến, gõ gậy độp độp lên xe: “Tôi nói thế, anh không nghe à?”. Sành vẫn lặng im không nói gì. Tay bảo vệ vừa tức giận, vừa ngạc nhiên: “Ơ, cái anh này! Anh có dắt xe đi không thì bảo? Tôi nói thế mà anh không biết sợ à?”. “Tôi cóc sợ!”, Sành thủng thẳng. Tay bảo vệ ngạc nhiên thực sự: “Ô hay! Tại sao anh không sợ?”. “Vì cái xe này cóc phải là xe của tôi!”. Sành đáp xong đi thẳng. Tay bảo vệ chỉ còn biết nhìn theo ngơ ngác.
“Bó tay chấm com”!
Nhưng, lần khác Sành cũng “cóc sợ”, mà tình huống thì hoàn toàn ngược lại.
Hôm ấy cơ quan tôi bị mất cắp một chiếc xe đạp. Sành là bảo vệ nên đương nhiên phải chịu trách nhiệm, theo quy chế có khi phải đền. Văn phòng họp để truy cứu trách nhiệm và kiểm điểm Sành. Thế nhưng, từ đầu chí cuối Sành vẫn khăng khăng mình không phải chịu trách nhiệm và đương nhiên là cũng “cóc sợ”. Bà phó Văn phòng tức lắm, nhưng cũng cố tỏ vẻ từ tốn phân tích cho Sành hiểu: “Chú là bảo vệ cơ quan, để xẩy ra mất trộm, tại sao chú lại nói là mình không chịu trách nhiệm?”. Truy vấn kịch liệt lắm, cuối cùng Sành mới thủng thẳng: “Tôi không chịu trách nhiệm, tôi không đền, tôi cóc sợ vì cái xe đạp bị mất cắp là xe…của tôi!”.
 Hết chuyện!

Thứ Năm, ngày 03 tháng 5 năm 2012

LIỆU PHÁP CHUỒN CHUỒN


      Faxuca: Sáng nay nghe VTV1 nói chuyện vào hè trẻ em chết đuối nhiều.
                    Lại nhớ bài này.
                                                                                                CÔNG NÔNG    
- Ghê quá, bác Nông à. Mỗi năm cả nước ta có 12.700 cháu bị chết đuối, tính ra trung bình mỗi ngày có 35 cháu ra đi.
- Mỗi ngày có một lớp học bị xoá sổ chỉ vì không biết bơi có phải không?
          - Đúng vậy!
- Ta cứ nói chuyện dạy kỹ năng mềm, kỹ năng cứng cho trẻ con, nhưng rốt cục có động đậy gì đâu.
          - Nhưng, thưa bác, các đồng chí trên nói là khó khăn lắm ạ, mà trước hết là lấy đâu ra tiền để xây mấy vạn cái bể bơi?
          - Ôi dào! Tớ với chú có bể biếc gì đâu, cứ nhảy xuống sông, xuống ao mà tập bơi.
          - Dạ thưa bác, ao đầm, sông rạch bây giờ ô nhiễm lắm ạ. Nhảy xuống tập bơi e rằng bị bệnh ngoài da. Nói dại, cháu nào lỡ hớp lấy vài miếng còn bị tiêu chảy cấp như chơi ấy chứ. Đó là chưa kể chương trình nặng qúa rồi, đang tìm cách giảm tải chưa xong. Bây giờ đưa cái anh ếch iếc, bướm biếc này vào có khi phải kéo dài việc học phổ thông thêm vài năm nữa…
          - Tớ nghĩ có khi phải dùng đến liệu pháp chuồn chuồn  thôi.
          - Là dùng mẹo dân gian cho chuồn chuồn cắn rốn trẻ con để chúng mau biết bơi à? Hồi trước còn bé em cũng làm thế mà có hiệu quả gì đâu.
          - Không, phải vận dụng sáng tạo chứ. Lần này theo tớ ta không cho chuồn chuồn cắn rốn trẻ con nữa, mà cắn rốn…bố mẹ chúng và các đồng chí lãnh đạo có trách nhiệm, để họ nhớ trách nhiệm của mình mà lo cho trẻ con tập bơi.
          - Sáng kiến rành hay! Chỉ e một số đồng chí ta da bụng dày quá, chuồn cắn e chẳng nhằm nhò gì. Chỉ có ong vò vẽ may ra…
                                                                 

NHÂN VỤ VĂN GIANG: NGUY HIỂM VÌ…ĐÚNG LUẬT!


                                                                                 Phạm Xuân Cần
Khi đang công tác ở Thành phố Vinh, nhận thấy tính chất phức tạp, khó khăn của công việc, tôi đã đề xuất thành lập Ban chỉ đạo giải phóng mặt bằng của Thành ủy. Và, khi Ban chỉ đạo ra đời chính tôi được cử làm trưởng ban. Do công việc, tôi cũng đã phải nghiên cứu về Luật đất đai, cùng với rất nhiều văn bản khác có liên quan. Tôi cũng đã từng tham gia khảo sát, nghiên cứu, xử lý khá nhiều tình huống về đền bù, giải phóng mặt bằng, đối thoại và tiếp xúc với không biết bao nhiêu người dân xung quanh vấn đề này.
Chính vì vậy, tôi không phải mất nhiều công sức và thời gian để hiểu ra vấn đề cưỡng chế ở Tiên Lãng sai trái như thế nào. Thế nhưng, đã chín mười ngày qua, tôi cứ băn khoăn, trăn trở xung quanh vụ cưỡng chế ở Văn Giang. Càng đọc nhiều bài xung quanh vụ này càng suy nghĩ. Đành rằng tuyệt đại bộ phận các bài báo đều đồng cảm với nỗi đau mất đất của người nông dân Văn Giang, đều lên án các hành vi quá đáng với người dân. Điều đó đúng. Nhưng nếu nói rằng chính quyền đã hành xử sai luật thì có đúng không? Bài báo của Huy Đức và bài trả lời phỏng vẫn của GS Đặng Hùng Võ đã chỉ rõ: thực ra, nếu căn cứ theo pháp luật hiện hành thì chính quyền Hưng Yên đã hành xử không sai. Tôi đồng tình như vậy. Thế nhưng, phải chăng chính vì thế mà vấn đề càng trở nên nguy hiểm hơn với người nông dân Văn Giang và không chỉ ở Văn Giang? Nếu chính quyền hành xử sai luật như trường hợp Tiên Lãng thì gia đình ông Vươn và những chủ đầm khác còn có một chỗ bấu víu đó là pháp luật, dù rằng không phải lúc nào người dân bấu víu vào luật cũng thành công. Còn trong trường hợp Văn Giang, người dân biết bấu víu vào đâu khi chính quyền đã làm đúng luật? Khi đền bù 36 triệu đồng cho một sào đất, sau đó nhà đầu tư bán lại với giá gấp hơn một trăm lần là đúng luật? Khi người dân không đồng tình bàn giao đất thì bị cưỡng chế là đúng luật? Vâng, về cơ bản là đúng luật! Vậy thì, vấn đề cơ bản nằm ở chính cái Bộ luật ấy. Rõ ràng chính quyền đã làm đúng luật, nhưng đó là một thứ luật không đứng về phía nông dân.
Trên thực tế văn bản luật là một chuyện, nhưng vận dụng luật như thế nào lại là một chuyện khác quan trọng hơn. Ngay cả trong trường hợp văn bản luật là “chuẩn không cần chỉnh” thì người ta vẫn có thể vận dụng khác nhau tùy theo quan điểm về lợi ích. Khi nói đến vấn đề đền bù giải phóng mặt bằng ở đâu, lúc nào người ta cũng nói là phải cân bằng, hài hòa lợi ích của người dân, của nhà nước và nhà đầu tư, trong đó lợi ích người dân là quan trọng nhất. Nhưng thử hỏi trên thực tế thì lợi ích của người dân đứng ở đâu trong mối quan hệ sinh tử này? Theo quan sát và trải nghiệm của chính bản thân tôi, lợi ích người dân đã và đang được xếp sau cùng. Đã hàng chục năm nay, các tỉnh thành đua nhau “trải thảm đỏ” để thu hút đầu tư. Thực chất thảm đỏ ấy là gì? Rất ít địa phương xác định và trải thảm đỏ bằng cải cách hành chính hay tạo lập môi trường đầu tư minh bạch. Hầu hết thảm đỏ được hiểu là giá đất thấp, miễn, giảm tiền thuê đất, là hỗ trợ tiền đền bù, ưu đãi về thuế…cho nhà đầu tư. Không khó để suy ra để có thể có được cái thảm đỏ đó người ta phải tìm cách giảm đến mức thấp nhất mức đền bù cho dân khi thu hồi đất. Trong giới hạn giá đền bù cho phép, người ta thường lựa chọn mức thấp nhất. Có một thực tế là việc thu hồi đất thường xẩy ra ở các vùng đô thị , hay là ven đô thị, trong đó có rất nhiều vùng đất nông nghiệp nằm trong lòng đô thị. Thế nhưng rất ít trường hợp đất đó được áp dụng khái niệm “đất nông nghiệp trong đô thị” khi tính giá đền bù. Đơn giản, nếu áp dụng khái niệm này thì mức đền bù, hỗ trợ sẽ tăng lên hàng chục lần! Nếu thực sự đặt lợi ích người dân lên đầu tiên thì liệu người ta có làm như vậy? Thế nhưng, oái ăm thay trong rất nhiều trường hợp, đền bù một triệu hay một trăm ngàn đồng một mét vuông cũng đều…đúng luật! Và, người ta đã chọn thứ đúng luật sao cho nhà nước và nhà đầu tư phải chi ra số tiền ít nhất, và đương nhiên người dân sẽ được hưởng lợi thấp nhất. Có một thực tế khác là hầu hết các bảng giá đất mà chính quyền các địa phương công bố đều thấp hơn rất nhiều giá đất thị trường. Tại sao như vậy? Câu trả lời là: bảng giá đất thấp có lợi cho đền bù, dễ thu hút đầu tư!
Vấn đề thu hồi đất, đền bù giải phóng mặt bằng không chỉ phức tạp chuyện giá đất. Mà, vấn đề hệ trọng hơn, đúng hơn phải nói nghiêm trọng hơn là vấn đề việc làm, thu nhập và đời sống cho nông dân bị thu hồi đất. Về lý thuyết khi xây dựng các phương án thu hồi đất người ta đều tính đến phương án chuyển đổi việc làm cho nông dân, đồng thời có một khoản kinh phí bố trí cho việc này. Nhưng, trên thực tế có rất ít, đúng hơn vô cùng ít chương trình hay dự án chuyển đổi việc làm cho nông dân thành công. Trong sáu năm công tác ở Thành phố Vinh tôi biết có hàng chục dự án chuyển đổi việc làm cho nông dân, nhưng không có một dự án nào thành công! Cuối cùng thì cái gọi là “chuyển đổi việc làm” đó được quy đổi thành một khoản tiền nhỏ, tính theo diện tích đất bị thu hồi. Người nông dân nhận số tiền hỗ trợ chuyển đổi việc làm này, sau đó tự thân vận động. Nhà nước (và tất nhiên cả nhà đầu tư) coi như hết trách nhiệm. Điều đáng nói thêm ở đây là: ngoài mức hỗ trợ được quy định trong một số văn bản pháp quy, thì toàn bộ vấn đề đảm bảo việc làm, thu nhập và đời sống cho người nông dân bị thu hồi đất lại chưa được luật hóa. Người nông dân bị thu hồi đất, nhận một số tiền đền bù và tiền “hỗ trợ chuyển đổi việc làm”, sau đó bị đặt trước một tương lai vô định, không có gì đảm bảo. Cái khoảng trống này ai lấp cho đầy? Đừng trách người dân khi họ bị tước hết tư liệu sản xuất và đặt trước một tương lai đầy bất trắc như vậy.
Xung quanh câu chuyện giải phóng mặt bằng, từ Tiên Lãng đến Văn Giang còn có một câu chuyện lớn khác đó là việc sử dụng lực lượng vũ trang nói chung, lực lượng Công an nói riêng. Đây là một câu chuyện dài cần trao đổi kỹ hơn vào dịp khác. Ở đây tôi chỉ xin nói một câu thôi: xem cách hành xử của công an, tôi nghĩ không phải chỉ bộc lộ sự lúng túng, bị động về tác chiến, tác nghiệp cụ thể, mà cao hơn đã bộc lộ một sự khủng hoảng sâu sắc về lý luận cơ bản.
Công nghiệp hóa, đô thị hóa là con đường tất yếu phải đi của tiến bộ xã hội. Một phần đất nông nghiệp cũng tất yếu bị chuyển đổi sang các mục đích khác. Do đó hàng triệu người nông dân mất đất cũng là điều không tránh khỏi. Chính vì thế đã đến lúc phải thay thế khẩu hiệu “người cày có ruộng”  bằng khẩu hiệu “người lao động có việc làm”. Coi đó là nền tảng an sinh xã hội cho người nông dân.
Trong lúc chưa thay đổi căn bản được nền tảng chính trị và pháp lý của vấn đề thì hãy cố gắng vận dụng sao cho người nông dân được hưởng lợi tối đa trong cái khung tối thiểu của luật pháp hiện hành. Đồng thời hãy đứng về phía người nông dân mà suy nghĩ, mà hành xử sao cho đừng tàn tệ quá.
          Tôi cũng chỉ dám mong có vậy thôi!

Thứ Tư, ngày 02 tháng 5 năm 2012

THẢ LỎNG…

Fa – Xu- Ca
Mấy ngày nghỉ vừa qua, thả lỏng đi chơi với gia đình.
Gia đình chú Thiết (em mình) ở Sài Gòn đã đặt vé máy bay trước cả tháng, hẹn ra Hà Nội chơi. Mình không khoái cái vụ bình chọn cho Hạ Long, nhưng cô chú lần đầu đi chơi miền Bắc thì không thể không đến Hạ Long.
Nhà mình bắt đầu hành trình từ Vinh, về quê (Yên Thành) dự đám giỗ cháu Thuyên, thăm bố vợ. Sau đó ra Hà Nội, nghỉ nhà con gái. Hai ông bà xoắn lấy cháu ngoại. Sau mấy tháng trông cô Kem lớn hẳn, xinh xắn và tinh anh.
Hội quân xong với gia đình chú, tranh thủ đi chơi Hà Nội một vòng. Đến Văn Miếu, ra Hồ Tây viếng chùa Trấn Quốc, ăn bánh tôm, về Bờ Hồ dạo một vòng.
Hôm sau lên đường đi Hạ Long.
Quên đi những chuyện bực mình vì bị cảnh sát giao thông phạt, hay các phiền phức khác, thì đây là chuyến đi gia đình thú vị và có nhiều ý nghĩa. Kể ra cả năm vất vả, chắt bóp, để thả lỏng (không phải thả phanh) vài hôm cũng hay.


Nhà ngoại

                                                               

Văn Miếu
Bà ngoại và cháu Kem



Bên cạnh cái trống to nhất Việt Nam là hai cái loa to nhất  VN
(Chị em dâu nhà họ Phạm)

Minh Trí bên chữ Trí trong Văn Miếu
Chiều Hồ Tây

Trong động Thiên Cung

Mẹ con nhà Kem

Phi  Cường trước biển

Việt Trung và giấc mơ chinh phục biển chưa thành vì...

...con chuồn chuồn!

Đành trở về làm Trống - Mái

Giữa vịnh Hạ Long. Lon bia ngon nhất, không phải vì có giá 30 ngàn.

Tạo dáng giữa vịnh


Săn mặt trời