Phạm Việt Thắng
Câu chuyện thầy giáo đi buôn trâu kiếm sống ở xã Đại Sơn - Đô Lương đã
thôi thúc tôi phải gặp bằng được thầy Lĩnh, thầy Đường… Lẽ ra hè về, các thầy
được nghỉ ngơi, dưỡng sức cho 9 tháng khó nhọc vừa qua. Lẽ ra hè về, các thầy
được vi vu trong những chuyến tham quan, du lịch… Thế nhưng, với họ, hè là dịp
để mưu sinh. Hình ảnh những bàn tay yếu ớt, quen cầm phấn vỗ đen đét vào mông
trâu, những ánh mắt ấm áp, quen âu yếm học trò của các thầy đang căng ra tìm từng
cái xoáy, dấu hiệu nhận biết trâu quý hay trâu nghịch... đang hiện dần ra trước
mắt tôi…
Không chỉ buôn trâu
Ngôi trường hai tầng im thin
thít dưới nắng hè gay gắt. Không một bóng người, chỉ vài cánh hoa rơi lả tả
trong gió nhẹ. Hè về, thầy và trò đều được nghỉ ngơi, ngôi trường cũng được nghỉ
ngơi - ai cũng nghĩ vậy. Nhưng không. Có những thầy, cô, hè về là bắt đầu tất bật
tìm kiếm công việc làm thêm. Đó là tình cảnh của những giáo viên hợp đồng ở Trường
Tiểu học Đại Sơn I. Mà ở cái xã Đại Sơn này, nơi được coi là vùng sâu, vùng xa
của huyện Đô Lương thì việc đâu ra mà làm thêm. Được cái, Đại Sơn được xem là
thủ phủ của chợ trâu bò, nổi tiếng cả nước. Vào hè, một số thầy giáo cũng vào
nghề... buôn trâu.
| Chợ trâu bò Đại Sơn (Đô Lương, Nghệ An), nơi có những người thầy đang kiêm nghề "lái trâu" |
“Cái sợ cái hèn của người cầm bút, nhất là làm báo, nguy hiểm lắm. Rất vô thức, nhưng anh ta sẽ làm “lây nhiễm” cái sợ, cái hèn nhát cho đồng bào mình” (Nguyễn Chính, cựu phóng viên báo Đại Đoàn Kết).
