Fa - Xu - Ca
-
Ghế này, có khỏe
không?
-
Anh là ai mà hỏi
như là ngang hàng với tôi không bằng?
-
Ơ hay, anh chỉ là
cái ghế thôi chứ có gì mà cao ngạo thế?
-
Thế anh không
biết người ta chạy chọt, luồn cúi, hối lộ, tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí
đảo chính, lật đổ, nội chiến cũng chỉ vì tôi à?
-
Nói thật nhé, anh
cũng chỉ là thứ mà người ta gửi tạm cái bàn tọa thôi, chứ cao sang gì! Bức
tranh làm nên giá trị cho cái khung. Nhân cách người ngồi trên ghế mới mang lại
danh giá cho cái ghế, nghe chưa!
-
Chú em đúng là
đồ...lý thuyết suông! Chính anh mày đây mới là người mang lại danh giá cho kẻ
ngồi!
-
Làm gì có chuyện
ngược đời thế?
-
Anh hỏi chú mày
nhé? Chú mày học hành tử tế, bằng cấp đàng hoàng, thông thạo ngoại ngữ, đạo đức
sáng ngời, nói năng lưu loát, viết lách giỏi, tổ chức quản lý cừ...Túm lại là
rất ổn. Đúng không?
-
Ờ...thì đại loại
là như thế. Thì sao?
-
Nhưng anh hỏi chú
mày, chú mày nói có ai nghe không?
-
Ờ...thì...là...mà...
-
Đấy. Chú mày thấy
chưa? Nhưng nếu chú mày ngồi lên chỗ anh đây, tất nói sẽ có người nghe, đe sẽ
ối kẻ sợ. Vậy thì cái gì làm nên giá trị, chú mày hay anh? Con người hay cái
ghế?
-
Anh nói thế nghĩa
là kể cả dốt nát, tham lam, dối trá, nịnh bợ...hễ cứ ngồi được lên ghế là danh
giá?
-
Chứ sao! Cũng con
người ấy nhưng hễ cứ tót lên ghế cao là bỗng nhiên “nghe anh nói bọn em sáng
ra” ngay. Không danh giá thì là gì?
-
Nhưng đó là cái
danh hão, báu gì!
-
Đúng, danh thì
hão, nhưng quyền lực thì thật. Mà, có quyền thì làm được nhiều việc lắm.
-
Đương nhiên rồi,
thời nào thì cũng phải có quyền mới thực thi được chuyện này chuyện nọ. Nhưng
tôi hỏi anh Ghế, các ông chủ của anh, những người đã phải chi phí rất nhiều để
có anh, họ thường quay lại dùng anh vào việc gì là chủ yếu?
-
Làm tiền. “Măn ny” ấy mà, để trước mắt là bù
đắp chi phí, gọi là “thu hồi vốn”.
-
Đồng ý với anh
“trước mắt” là “thu hồi vốn”. Thế còn “sau mắt” là gi?
-
Là tiền!
-
Để làm gì nữa?
-
Có thế mà cũng
hỏi. Để “đóng” một cái ghế cao hơn!
-
Tôi kinh sợ anh
rồi đấy. Đúng là chỉ vì anh, mà người ta sẵn sàng chạy chọt, nịnh bợ, hối lộ,
dối trá, tranh giành, cắn xé nhau...
-
Chú mày nói đúng thực
trạng của một “bộ phận không nhỏ” rồi đấy. Nhưng nếu không thế, theo chú mày
thì sao?
-
Còn sao nữa. Phải
công khai minh bạch, thi thố khách quan, bầu cử đàng hoàng, ai có thực tâm,
thực tài thì phải được trọng dụng.
-
Có nghĩa là ghế
phải đi tìm người, chứ người tài không đi tìm ghế?
-
Đúng như thế!
Người tài ai người ta quỵ lụy cái... vật bốn chân!
-
Chú mày nói rất
đúng, quá đúng, cha của đúng!
-
Chứ sao!
-
Chỉ có một điều
nho nhỏ thôi, nói một câu cho vuông để chú mày buồn dần đi là vừa...
-
Là điều gì vậy?
-
Đó là cái đúng
của những kẻ...không có ghế!