Công Nông
- Bác Nông này, theo bác thì lãnh đạo là gì?
- Sao? Kỳ này có quy hoạch, sắp nâng lên đặt xuống à?
- Không phải, nhà em không có số làm “lờ đờ”.
- Lãnh đạo là người chỉ việc cho nhân viên làm, như
các cụ ta hay nói là “một người hay lo bằng một kho người hay làm”. Hàng trăm,
hàng nghìn người mới chọn được một người.
- Bác nói sai.
Lãnh đạo bây giờ còn đông hơn nhân viên.
- Vô lý. Đời nào người hay lo lại nhiều hơn người hay
làm.
- Thì em vừa đọc bài của một bác ở Sở Nội vụ viết đây
này: Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Phòng Kế toán Tài chính có 1
trưởng phòng và 6 phó trưởng phòng, không hiểu có bao nhiêu người là “lính”? Ở
Sở V có 31 người làm việc (từ giám đốc đến nhân viên phục vụ, lái xe, hợp
đồng), nhưng có 19 cán bộ lãnh đạo từ cấp phó phòng trở lên chiếm 63% tổng biên
chế hiện tại. Nhiều phòng chuyên môn 3 lãnh đạo trên 4 biên chế! Cấp sở đã vậy,
cấp huyện có nơi cũng không kém. Tại huyện Anh Sơn, Phòng Tài chính Kế hoạch có
4 người, nhưng lãnh đạo huyện này bố trí tại đây 1 trưởng phòng và 3 phó phòng.
- Nghĩa là không có ai là
nhân viên cả!
- Đúng thế.
- Hay nhỉ! Như nhà
tớ đây có bốn người, đương nhiên bà ấy là thủ trưởng kiêm kế toán, thủ quỹ, thủ
kho, tớ là thủ phó, lãnh đạo hai nhân viên, thế mà nhiều khi cũng thấy muốn tăng biên chế lên cho oai. Thế mà ở đây
làm lãnh đạo không có nhân viên thì lãnh đạo ai?
- Bác hỏi em, em chỉ
biết hỏi... lãnh đạo gần nhất của em là phó phòng, nhưng phó cũng có tới năm
sáu phó, em biết hỏi ai?
- Thế thì chú có
biết người ta cần nhiều phó phòng thế làm gì không?
- Thứ nhất, đã lên
phó phòng là hầu như không trực tiếp làm việc nữa, nhưng lại bắt đầu có phụ cấp
chức vụ 0,3%. Thứ hai, có lên phó phòng mới lên được trưởng phòng, rồi lên, lên
cao, cao mãi. Thứ ba, nhiều nơi muốn cán bộ có hàm để đi đối ngoại làm việc cho
oai. Thứ tư...
- Thứ tư, nhiều
phó phòng thì trưởng phòng đỡ... đi họp. Đúng không?
- Bác nói
như...phó phòng rồi đấy.
- Chuyện này không
đùa được đâu chú mày ạ. Như chú mày nói, đã lên phó phòng rồi thì ít khi làm
việc trực tiếp, nên công việc lại đổ hết lên đầu nhân viên. Thế là người lo thì
nhiều, mà người làm thì ít, đâm ra nhu cầu của dân không ai giải quyết, bê trễ
cả. Đó là chưa kể nhiều “người hay lo” mà mỗi ông “lo” một kiểu thì còn nguy
nữa.
- Em nghĩ có khi
tại bác Tố Hữu...
- Tại sao lại có
chuyện bác Tố Hữu ở đây?
- Thì bác ấy viết:
“Đảng ta đó trăm tay nghìn mắt” mà.
- Thì sao?
- Thế bác không
biết tính à? Như vậy là chỉ có năm mươi người làm thôi, còn năm trăm người nữa
đứng nhìn. Lãnh đạo nhiều hơn nhân viên là đúng rồi!
Chào ông bạn quí hóa nhất đời tôi. Lời chúc đầu năm mới mà cũng sau cả năm trời gặp lại. Lời chúc tốt đẹp nhất xin dành cho bạn và gia đình bạn !
Trả lờiXóaMà nè. Mình thấy Thơ Bác và thơ ông T.H thiêng lắm. Các vị xưa xin không nhắc tới. Mong đừng "lươn lẹo" gì như thế mà thấy tội. Amen !
anh cương tran
Xóatôi cũng tâm đắc như nhận xét của anh cương phan về ông bạn vàng faxuca, mong được phát triển bền vững những tư tưởng cấp tiến như thế cho bà con cô chú bác ...gần xa được hiệu ứng tích cực với đồng loại...