Thứ Hai, ngày 21 tháng 1 năm 2013

Chuyện tào lao: CHÈ CHI MÀ ĐẮNG NGHÉT RI BÂY!


Fa – Xu - Ca
Sau tết năm 1993 lần đầu tiên mình đi công tác tuyến Đường Bảy, lên miền tây Xứ Nghệ. Thằng Chú Béo, một học trò cũ của mình ở trường đại học lém lỉnh: “Miền tây đẹp lắm, hay lắm thầy ạ”.
 Quả thằng này tán gái thành thần. Dọc tuyến đường 7 có năm huyện, đi đến đâu nó cũng giới thiệu “cơ sở cách mạng” của nó, toàn là những ca không thể không xúc động. 
Trưa hôm ấy ở Con Cuông, hai thầy trò định ra bến sông tắm. Như thường lệ mình vẫn mang theo chiếc máy ảnh tự động, khá xịn (hồi đó máy ảnh đang hiếm lắm). Khung cảnh mùa xuân thật đẹp: bãi ngô non xanh mướt, dòng sông Lam mùa này nước trong ngăn ngắt, trên bến một con đò đang đang cắm sào như chờ ai đó. Và, để như hoàn thiện cho bức tranh tuyệt vời đó đường đột hiện ra một cô gái đang giặt áo. Cố gái chắc mới mười chín đôi mươi, đội nón trắng và mặc áo màu thiên thanh, dáng mảnh mai, đẹp một cách thánh thiện. Chú Béo như reo lên: “Đẹp quá thầy ơi, nó chết với em rồi!”. Nói rồi nó cởi áo, chạy xuống bến sông nhờ cô gái giặt hộ. Cô gái thẹn thùng, cứ quay mặt đi “em nỏ mô, em nỏ mô”, còn thằng Chú thì cứ lấn tới. Cuối cùng cô gái cũng giặt áo cho nó. Lúc hai bên giằng co như thế mình đã chớp được mấy kiểu. Cái thằng tài thật, đến khi cô gái giặt xong áo, đưa lại cho nó cũng là lúc nó nhận được lời mời tối đến nhà chơi. Tối hai thầy trò đến thật, Chú giới thiệu mình là thủ trưởng. Đã là thủ trưởng thì phải nghiêm, hôm ấy có lẽ trông mặt mình chẳng khác gì giám thị trại tạm giam. Ra về Chú nói: “Thầy phải làm cho em bài thơ mới được!”. Mình nhận lời, vì thực ra ta cũng đâu có vô tình! Hôm sau về đến Đô Lương thì xong bài thơ, mở đầu bằng một câu nhại Hàn Mặc Tử: “Trời ạ, làm sao cho khỏi nhớ”. Thằng Chú đọc xong sáng mắt lên: “Trời ơi, bãi ngô non, trưa nắng, bến sông xuân...”. Thầy cũng say rồi!”. Chưa bao giờ thằng Chú sốt sắng chuyện rửa ảnh như thế. Nó mang mấy tấm đến khoe ngay: “Thầy chụp đúng như trong thơ thầy viết”.
Tháng sau, Chú Béo mang nửa cân chè đến phòng mình: “Của em Con Cuông gửi cho thầy, trả tiền nhuận ảnh”. Mình pha ngay một ấm: “Chè thơm thế”. Và, ý nhị hỏi: “Còn bài thơ nữa chứ?”. Thằng Chú cười láu cá: “Bài thơ thì em nói là của em làm”. “Rứa nhuận bút ra răng?”. Nó nói nhỏ, giọng ranh mãnh: “Dạ, thưa thầy, em “ăn” rồi!”.  Mình dằn mạnh chén nước xuống: “Chè chi mà đắng nghét ri bây!”

Còn đây là bài thơ gây tai họa:

Trời ạ, làm sao cho khỏi nhớ
Bãi ngô non. Trưa nắng. Bến sông xuân...
Em thánh thiện hiện lên. Đường đột quá!
Con đò ngang trên bến đứng tần ngần...

Nón thì trắng, mà mắt thì đen thế
Mà mảnh mai sau màu áo thiên thanh
Tay em quẫy sóng dập dờn mặt nước
Con sóng này còn vỗ một đời anh...

Thôi đừng vò nữa em
kẻo nát lòng anh đấy!
Chiếc áo kia không trắng lại nữa rồi
Em chúm chím nụ tầm xuân ai hái
Còn áo anh nhựa dính một thời trai...

5 nhận xét:

  1. Hề hề, hóa ra Faxuca vô tình trở thành kẻ tòng phạm cho cái việc: em "ăn" rồi.

    Trả lờiXóa
  2. Sợ vợ đổ tội cho thằng học trò, he he

    Trả lờiXóa
  3. Bác Fa có được nhiều "nhuận thơ" như nhuận báo không ? Chắc là cũng kha khá nhỉ ?

    Trả lờiXóa
  4. Tôi cũng nghĩ như Làng Mõ, có khi bác Cần được hưởng cả nhuận thơ, nhưng sọ vợ nên viết khác ra như thế. Làm sao chú lính (và học trò) kia dám qua mặt thủ trưởng.

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.