Fa – Xu - Ca
Quê mình ngày xưa có ông Dương hay
lắm. Ông có hai niềm đam mê là tuồng và thả diều. Chuyện tuồng kể sau, hôm nay
chỉ kể chuyện thả diều.
Mình
không biết ông Dương mê diều từ bao giờ, nhưng những năm 60 trước chiến tranh
phá hoại năm nào dịp Quốc khánh xã mình cũng thi thả diều. Và, đương nhiên ông
Dương vô đối. Đến khi già lắm có lẽ tròm trèm tám mươi vẫn thấy ông thả diều.
Nhưng đến một dạo không thấy ông chơi diều nữa. Mùa hè về quê không thấy diều,
không nghe tiếng sáo diều vi vu cảm thấy như thiếu cả tuổi thơ.
Tôi hỏi thì nghe người ta kể chuyện
ông Dương bỏ diều, mà chuyện này do chính ông Dương kể. Chuyện là hôm ấy chính
giữa trưa hè nắng gắt, ông Dương vẫn mải mê theo diều. Bỗng nhiên diều đứt dây,
con diều theo gió bay đi mãi. Ông Dương dù tuổi cao vẫn ngửa cổ lên trời, mắt
dán vào diều, cứ thế bươn hết đồng này, vệ khác. Rồi con diều cũng liệng xuống
khu vườn của xóm Vân Nam ,
thuộc xã khác. Ông Dương chạy đến đó cũng hết hơi. Ông nhìn qua cổng rào thấy
trên thềm một bà già đang đung đưa trên võng, đã thế tay còn cầm quạt nan phe
phẩy. Bên cạnh bà một con chó nằm lè lưỡi. Rất cẩn thận ông cất tiếng gọi: “Bà
ơi, nhờ bà giữ hộ con chó cho tui vô vườn, tui xin con diều cấy, hắn đứt chạc
bay vô đây”. Bà già chắc không lạ gì ông Dương, vẫn đung đưa trên võng, vẫn phe
phẩy quạt, bà nói vọng ra: “Ông cứ vô đi. Chơ nắng ra ri chó nhà tui hắn không
dại chi mà chạy rông ra ngoài mô!”.
Không biết hôm ấy ông Dương có vào lấy
diều không, nhưng ông nói sau lần ấy ông bỏ chơi diều...
Bây giờ thì ông Dương đã thành người
thiên cổ, có lẽ ông đã mang theo cả hai niềm đam mê ấy, nên xã tôi bây giờ
không có phường tuồng nữa, tiếng sáo diều cũng đã thành kí ức.
Thế mới biết đam mê nào mà không bị
cho là dại, là điên ông Dương nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét