Fa – Xu - Ca
Thực
tình mình không thích nuôi chó, không bao giờ hiểu nổi người ta có thể hôn hít
những con vật ấy, dù cũng cảm thấy tình cảm của nó dành cho mình. Nhưng rồi
cách đây ba bốn năm nhà mình cũng bắt đầu bắt một con chó từ quê vào nuôi. Hóa
ra nuôi chó có cái lợi không gì sánh được.
Số
là con chó nhà mình rất hư. Nó có thể cắn xé bất kỳ thứ gì. Giày dép, quần áo,
kể cả cái chổi đót lỡ để quên ngoài sân nó cũng không tha. Mấy chậu cây cảnh
thỉnh thoảng nó lại nhổ cả cây, bới tung đất ra ngoài. Đặc biệt cái giống chó
có một khoái cảm kỳ lạ là cứ nhè bánh xe ô tô mà đái. Của đáng tội, ki cóp mãi
mới mua được cái xế hộp thế mà cứ sáng ra lại thấy nó tưới đủ bốn bánh hôi xì.
Đặc biệt khi đến tuổi rồi thì không thể có gì ngăn cản nó đi tìm tình yêu. Cái
cổng gỗ nhà mình chăm chút là thế mà nó cắn cho nham nhở. Hở ra tý là cả nhà
lại nháo nhác đi lùng khắp xóm, cứ nhà nào có cẩu nữ là vào tìm. Người ta nói
nuôi chó giữ nhà, giữ của. Nhà mình có mấy triệu đô thì đã gửi nhà băng bên
Thụy Sỹ, còn ở nhà giữa ban ngày ban mặt mình là chủ tìm còn chả ra tiền, nói
gì bọn trộm. Đúng là nuôi chó chả có ích
lợi gì. Đã thế lại chuốc lấy bao nhiêu là phiền toái. Thế nhưng sau mấy tháng
nuôi chó mình mới nghiệm ra mình thật là nông cạn. Té ra từ khi nuôi chó, lại
là con chó không ngoan lắm, vợ mình suốt ngày lo tìm chó, mắng chó, quát chó,
đánh chó, nựng chó, cho chó ăn, tắm rửa cho chó, cọ rửa chuồng chó...Túm lại là
quần quật vì chó, lao tâm khổ tứ vì chó. Năng lượng con người có từng ấy, dành
cho chó nhiều rồi thành ra phần dành cho mình cũng không còn bao nhiêu. Nhờ vậy
mà mình khỏe hẳn, giảm được phân nửa
phần vợ mắng! Hoan hô chú chó, mày là cứu tinh của ta, chia lửa cho ta! Thật
đúng là lợi không gì sánh kịp!
Thế
nhưng trên đời không có cái gì là toàn lợi như hàm bà lão tám mươi cả. Nuôi chó
cũng có đôi điều bất lợi cho mình. Xin kể một chuyện này.
Hôm
ấy mình ngồi ăn cơm, trên mâm còn thịt, cá, rau và đậu phụ. Thằng Thành Thắng
(con Thắng Xòe) nhìn một hồi rồi hỏi: “Răng cháu thấy ông toàn ăn rau và đậu
phụ, mà không ăn thịt cá?” . “Đố mi biết?”. Thằng Thành nghĩ một lát rồi nói:
“A, cháu biết rồi, thịt và cá thì chó ăn được, còn rau và đậu thì chó không ăn,
nên bà bắ ông ăn hết đu khỏi phí”. “Thằng này giỏi! Cha của giỏi!”.
Từ
đó mình hay dặn riêng con cháu: “Mi đi chợ thì nhớ mua món chi mà tau ăn cũng
được, mà chó ăn cũng được nhá!”
P/S: Mình vừa viết xong chuyện này thì thằng Thành Thắng đến. Mình đọc cho nó nghe, hỏi: " Có hay không?". Nó phán xanh rờn: "Cha của hay!".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét