Fa – Xu - Ca
Hôm nay một đứa cháu làm ăn ở
Sài Gòn cũng khá giả mời về quê dự bữa rượu đầu năm. Ngay từ khi nhận lời mình
đã nghĩ ngay đến ông, một giáo viên chính trị nghỉ hưu, hơn mình đúng mười
tuổi. Bữa tiệc mà gặp ông này coi như đứt, không ăn uống được gì hết, đã thế
lại cứ phải nghe, phải gật gù, thỉnh thoảng cũng phải bình phẩm đôi câu xung
quanh những câu chuyện chính trị bất tận của ông từ hồi “hai giai một tầng”,
cho đến “học tập và làm theo”, rồi “trung ương 4”...Năm ngoái mình đã phải chịu
trận gần hai giờ. Ông cứ ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay mình, cứ hễ mình chuẩn
bị gắp một miếng ông lại lắc lắc: “Anh quý chú mày lắm. Thằng Trọng Hà nó khen
mày lắm, nó nói lý luận với văn chương thì không lại với chú mày đâu”. “Dạ, em
cũng quý anh Trọng Hà lắm, nhưng kể ra có ông nào to to hơn anh Trọng Hà mà
khen thì hay hơn”. Ông càng lắc tay mình mạnh hơn. “Anh quý chú mày lắm. Cả xóm
này may ra được hai thằng có học thôi”. “Dạ, anh quý em thì cho em gắp miếng
với, chứ anh cứ cầm tay em thế này làm sao em ăn?”. Nhưng, ông càng cầm chặt
hơn, lắc mạnh hơn: “Anh quý chú mày lắm. Thằng Trọng Hà...”.
Rút kinh nghiệm từ năm ngoái,
hôm nay mình đã có chủ ý ngay từ đầu là ngồi xa ông ấy ra. Ai ngờ vừa lò dò vào
sân, ông đã lao từ trong nhà ra chộp lấy tay mình: “Anh là anh quý chú mày lắm.
Thằng Trọng Hà khen mày lắm. Nó nói lý luận với văn chương thì không lại được
với thằng Cần đâu”. “Dạ, nhưng mà thôi anh ạ, hôm nay đầu xuân anh em ta uống
rượu cho vui thôi, chuyện chính trị đừng nói anh nhé”. “Ừ, đầu xuân uống rượu
cho vui thôi. Nhưng mà thằng Trọng Hà nó khen mày lắm. Nó nói lẽ ra mày phải là
bí thư, chủ tịch mới đúng”. “Dạ, em mần ri cũng là to rồi”. Ông cầm tay mình
kéo vào nhà, ấn xuống chiếu. Lấy cớ đi bắt tay mấy người quen, mình đi một
vòng, nhưng khi ngồi xuống lại thấy ông ngồi đối diện, đưa tay ra bắt tay mình
qua nồi lẩu: “Anh quý chú mày lắm. Cả xóm ni được mi với tau thôi”. Sau đó là một màn độc thoại liên tu bất tận,
từ hồi Mác viết Tuyên ngôn Cộng sản, cho đến “học tập làm theo”, rồi “trung
ương 4”. Mình ngán ngẩm chỉ ậm ừ gắp, rót, không đối thoại. Cũng may hôm nay
ông ngồi đối diện, nên không có chuyện cầm tay, lắc lắc, không cản trở nhiều công
cuộc khai thác và chế biến thực phẩm của mình. Thế nhưng, thỉnh thoảng ông lại
đưa tay qua bàn tiệc bắt tay mình: “Anh là anh quý chú mày lắm. Chú mày phải
nhớ không có đảng thì anh và chú mày cơm cũng không có mà ăn, nói chi chuyện đi
học”. “Dạ, có khi nào em quên đâu anh”. Một thằng cháu vừa đi Hàn Quốc về láu
táu: “Bác nói rứa mấy nước không có đảng họ chết đói cả chắc?”. Ông trừng mắt
lên: “Chết hết!”. Thằng cháu lủi mất, ông lại đưa tay qua nồi lẩu bắt tay mình:
“Anh quý chú mày lắm. Thằng Trọng Hà...”
Được lão làng khen cũng sướng nhưng không gắp, rót được cũng khổ bác Fa nhỉ ?
Trả lờiXóaSao không cho lão ta một cú đấm cho lão tỉnh ra!
Trả lờiXóaThank you for another fantastic article. The place else may
Trả lờiXóaanyone get that kind of information in such an ideal
method of writing? I've a presentation subsequent week, and I'm at
the search for such information.
My web site: pizza games com
Có thể khó chịu, nhưng em vẫn linh cảm ông này không phải là người xấu.
Trả lờiXóa(Káng)