Công Nông
- Làm “quai” cho ấm, chú!
- Dạ, em không uống, nhưng rượu ở đâu mà nghe thơm rứa
bác?
- Rượu bà Hoe trong xóm. Chú mày tính, rét mướt thế
này ngồi bếp, có anh bạn già nữa, thỉnh thoảng làm vài quai, rồi ngâm nga “Bài
ca cây chuối” theo giọng Nghi Lộc thì tuyệt. “Nếu là cây em sẽ là cây chuối/
Quả hiến cho đời, thân để lợn ăn/ Nếu là lá em sẽ là lá chuối/ Nút chai rượu
ngon “quốc lủi” quê nhà...”. Chú mày thấy không? Cha của sướng!
- Em nói bác đừng giận nhé. Em không hiểu sao một công
dân gương mẫu, ông chủ của một gia đình văn hóa như bác mà lại có thứ khoái
cảm...phạm pháp ấy?
- Chú mày đừng nói hàm hồ. Ta làm gì mà phạm pháp?
- Thì đấy, bác uống rượu lậu là tiếp tay cho nghề nấu
rượu lậu, lại còn thơ phú thi vị hóa cả rượu lậu, nào là “ nút chai rượu ngon
quốc lủi quê nhà” ư...To tội lắm đó, bác ơi!
- Chú mày nói như thời thực dân phong kiến “rượu ta
nấu chúng cho rượu lậu” không bằng! Bây giờ là thời nào rồi? Làng trên xóm dưới
nhà nào chả nấu rượu. Ngay ở phố cũng thế, ối ông bà về hưu không nấu rượu nuôi
lợn thì sống bằng gì?
- Thế là bác không “ắp
đết” thông tin rồi. Báo đăng rành rành đây này. Nghị định số 94/2012/NĐ-CP của
Chính phủ về sản xuất, kinh doanh rượu quy định các tổ chức, cá nhân sản xuất
rượu thủ công bán ra thị trường phải có giấy phép sản xuất, trên sản phẩm có
dán nhãn, bán cho các doanh nghiệp có giấy phép sản xuất để chế biến lại phải
đăng ký với UBND cấp xã nơi sản xuất. Khi vận chuyển đến nơi tiêu thụ, người
nấu rượu cần xuất trình hợp đồng mua bán rượu với doanh nghiệp có giấy phép sản
xuất cho các cơ quan có thẩm quyền trong trường hợp bị kiểm tra. Nghị định có
hiệu lực từ 1/1/2013. Thấy chưa?
- Chết! Có chuyện đó
thật a? Sao mình không nghe ai nói chi cả?
- Công dân gương mẫu là
phải tự tìm hiểu pháp luật để thực hiện.
- Chú mày đừng phét
lác. Nhà nước quản lý rượu là đúng, để đảm bảo an toàn thực phẩm, bảo vệ sức
khỏe cho nhân dân, đồng thời hạn chế bớt tệ nạn bê tha. Như bên Hà Tĩnh họ cấm
tiệt cán bộ công chức uống bia rượu buổi trưa, thực hiện nghiêm lắm, từ quan
đến dân ai cũng đồng tình. Thế nhưng cả một chủ trương rộng lớn, ảnh hưởng đến
tận bếp người ta như vậy thì phải làm sao chứ. Ngay tớ là người “chém gió” cả
ngày mà chũng chưa biết chuyện này để mà “chém”, thì trách chi dân.
- Bác nói cũng phải.
Ngay cái chỉ thị cấm pháo ký từ thời sơ đời Bác Kiệt đang mần Thủ tướng, mà cứ
gần tết như mấy hôm nay loa phường còn đọc oang oang để nhắc nhở, rứa mà giao
thừa còn nghe đì đùng, ùng oàng nữa là.
- Chú mày có nhớ cái
thông tư chi chi đó của Bộ Nông quy định không để thịt lợn quá 8 giờ không, ký
chưa ráo mực đã phải rút lại đấy. Cho nên dù có thiện ý tốt cho dân mà quan
liêu, xa rời thực tiễn, tổ chức tuyên truyền chưa thấu đáo, dân chưa biết, chưa
thông, mà cứ bắt người ta thực hiện thì chỉ có thất bại thôi. Nhất là ba cái
“quốc lủi” quốc liếc này này. Phức tạp lắm. Nói thật với chú, cái Nghị định chi
chi chú nói đó, nó đang...lủi đi đâu, chưa về đây, thì đừng nói chuyện cấm
“quốc lủi”.
- Em thì cho nguyên
nhân là tại rượu tây...
- Tại sao lại rượu tây
ở đây?
- Thì các bác soạn thảo
mấy cái văn bản về thịt lợn với rượu quốc lủi này toàn ngồi máy lạnh, ăn thị bò
Kô bê, uống rượu tây, có biết chi...quốc lủi mô!
(Bài đăng báo Lao động
Nghệ An, mục Công Nông đối thoại)