Bùi Nam Hậu, Thành ủy viên, Trưởng phòng Văn hóa Thông tin Thành phố Vinh (nguyên bí thư Thành Đoàn) vừa nộp đơn xin thôi việc và từ tất cả các chức vụ trong cấp ủy và chính quyền, để theo đuổi niềm đam mê kinh doanh của mình. Chắc chắn đây là một quyết định khó khăn với Hậu, vì nó liên quan đến vận mệnh không chỉ bản thân mà cả gia đình. Mình tôn trọng và ủng hộ quyết định của Hậu. Nếu công việc mới có cơ hội nhiều hơn để thi thố đam mê và tài năng, có điều kiện nhiều hơn để tạo công ăn việc làm cho người lao động và đóng góp ngân sách, cũng như mang lại thu nhập tốt cho bản thân và gia đình thì đó là một sự lựa chọn tuyệt vời. Tuy nhiên trong điều kiện xã hội hiện nay ở môi trường nào cũng phức tạp cả, đối mặt với thị trường Hậu sẽ gặp nhiều khó khăn, thử thách hơn, kể cả tình huống phải chấp nhận rủi ro. Nhưng sự thay đổi nào mà không như thế?
![]() |
| Bùi Nam Hậu |
Ra đi là sự đã liều
Mưa buổi mai chưa biết, nắng buổi chiều chưa hay!
Dù sao mình tin với đam mê, sự sáng tạo, năng động và những kinh nghiêm tích lũy mấy năm qua Hậu sẽ thành công!
Nhân trường hợp Bùi Nam Hậu, xin đăng lại bài báo này:
CƠ CHẾ BỐC HƠI NƯỚC
- Em thấy khó hiểu quá bác à? Tại sao cùng thành phố Hồ Chí Minh mà tại một thời điểm lại có hai thực tế trái ngược nhau. Trong lúc đã có trên 6500 công chức bỏ nhiệm sở, thì lại có hàng nghìn người khác chen nhau đến ngất xỉu để nộp hồ sơ xin vào nhà nước. Thế có phải là “con trong lờ đỏ mắt, con ngoài lờ ngúc ngoắc muốn vô”?
- Này! Quan điểm lập trường chú để đâu mà lại ví cơ quan nhà nước như cái lờ đơm cá? Cái gì cũng có nguyên nhân của nó. Người trong cuộc, là những công chức bỏ việc, người ngoài cuộc như chú với tớ đây đã nói nhiều. Đại loại là lương thấp, là môi trường làm việc thiếu sáng tạo, thiếu cạnh tranh; là điều kiện làm việc thiếu thốn; là cơ hội thăng tiến không rõ ràng; là không chịu nổi tình trạng tham nhũng, tiêu cực…
- Bác nói thế khác gì ném cát bụi tre. Nhiều nguyên nhân thế, thế nào chả có nguyên nhân đúng. Phải có một cái gì mang tính quy luật trong chuyện này chứ?
- Có đấy! Vấn đề quy luật ở đây là: trong số những công chức bỏ nhiệm sở không có hai loại, đó là những người tham nhũng và những người năng lực kém.
- Em hiểu rồi. Kẻ tham nhũng thì phải cố thủ đến cùng lô cốt nhà nước để đục khoét. Chuột sa chĩnh gạo, dại gì mà ra! Còn người kém năng lực nhảy ra ngoài thì biết làm gì, để mà chết à? Phải bám nhà nước để có …nước mà xơi chứ.
- Chú khá lắm, suy luận rất hợp lý. Thế tôi hỏi chú cứ theo đó mà suy thì người bỏ nhiệm sở là người như thế nào?
- Câu này bác cài bẫy để em phạm lỗi…lập trường đây! Ý bác muốn em nói công chức bỏ nhiệm sở là những người ngược lại, không tham nhũng và có năng lực chứ gì?
- Trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác là nghệ thuật siêu đẳng của các nhà ngoại giao đấy. Tớ chỉ nói với chú một điều: có người nói rằng công chức nhà nước bỏ nhiệm sở là theo cơ chế bốc hơi nước. Những giọt nước bốc hơi là những giọt nước tinh khiết nhất.
- Thế cứ bốc hơi mãi thế này thì cái bể cơ quan nhà nước có còn nước tinh khiết nữa không hả bác?
- Chú cũng không nên quá nghiêm trọng hóa vấn đề. Cái bể cơ quan nhà nước ta to lắm, có trên 1,6 triệu “giọt” cơ. Mấy nghìn giọt bốc hơi ăn nhằm gì. Mà, có bốc hơi giọt nào lại có những giọt khác đổ vào. Vừa chen nhau nộp đơn đến ngất xỉu đấy thôi!

